Đại Huyện Lệnh Tiểu Ngỗ Tác - Phần 17


 

Beta: Đào Mai

 

Chương 33

 

Sáng sớm hôm sau, Yến Kiêu vừa đẩy cửa ra liền thấy Nhạc phu nhân đang vận động trong sân, nhìn nàng sắc mặt hồng nhuận, trán lấm tấm mồ hôi, hẳn là đã luyện được một lúc.

 

Yến Kiêu tràn đầy bội phục, cười nói:

-“Ngài tinh thần rất tốt nha!

 

Nàng hôm qua ngủ trễ, sáng nay thức dậy theo đồng hồ sinh học, hai mắt vẫn còn díp lại, không thể nào được như đối phương.

 

Nhạc phu nhân vừa nâng chân luyện tập, vừa cười nói:

-“Người già rồi đương nhiên cũng khác, ngủ trễ dậy sớm. Ngươi hôm qua hơn nửa đêm mới về, hẳn là mệt muốn chết rồi!

 

-“Vẫn tốt, cũng đã quen....

 

Yến Kiêu tính toán độ cao của cái đá chân của nàng, trong lòng chột dạ, thầm nghĩ nếu đối phương sống ở xã hội hiện đại, thế nào cũng nằm trong đội nghi thức danh dự.

 

Nhạc phu nhân nhìn sắc mặt của nàng, đau lòng nói:

-“Quá ốm, ta nghe nói làm nghề này như các ngươi đều không được ăn ngon, năm rộng tháng dài, sao mà tốt được!

 

-“Hôm kia ngài gặp ta, cũng nói ta ốm....

Yến Kiêu sờ mặt mình, cười nói:

-“Ta nhéo ra không ít thịt nha!

 

-“Tự ngươi sẽ không nhìn thấy. Đã ăn gì chưa? Có muốn ăn sáng không?

 

Đúng là nàng không thể nhìn thấy thịt trên mặt minh, Yến Kiêu bật cười, gật đầu,

-“Đói nha, đang chuẩn bị đến phòng bếp lớn ăn chút gì đây!

 

Khác với đám người Bàng Mục, nàng nhiều năm như vậy đã sớm luyện thành “bách độc bất xâm”, dù tình huống ghê tởm thế nào cũng không bỏ ăn bỏ uống, nếu không thân thể sẽ không chịu nổi.

 

-“Đừng đến phòng bếp lớn. Ngươi không ở đây cũng chẳng có gì ăn ngon, toàn là một nồi nước kho món kho, một ngày ba bữa đến chán!

Nhạc phu nhân cao hứng kéo nàng vào phòng,

-“Ta đã sớm chuẩn bị rồi!

 

Yến Kiêu đi theo vào phòng, liền thấy trên bàn có rất nhiều món, bánh bao trắng nõn, bánh nướng hạt mè xốp giòn, bánh tạc ánh vàng rực rỡ, còn có hai chén hoành thánh nóng hổi. Nàng không khỏi có chút cảm động. Nhạc phu nhân rõ ràng đã sớm chuẩn bị, lại sợ nàng ngày hôm qua vừa giải phẫu, thấy đồ ăn sẽ ghê tởm, còn cẩn thận hỏi trước.

 

Yến Kiêu hít hít cái mũi,

-“Đây là canh gà hoành thánh sao?

 

-“Mũi ngươi đúng là thính, lập tức liền ngửi được!

Lão thái thái ấn nàng ngồi xuống ghế, nhét một đôi đũa cùng cái muỗng vào tay nàng,

-“Tiệm này ta đã ăn hai lần, cũng đến cửa tiệm xem qua, là một nữ nhân rất sạch sẽ nhanh nhẹn, yên tâm!

 

Canh gà hầm đến thanh triệt, lớp mỡ bên trên cũng được vớt sạch, rải chút rau thơm xanh biếc, mùi thơm ngập tràn, vừa nhìn là thấy thèm ăn.

 

Yến Kiêu nhấp một ngụm nước canh, quả nhiên tươi ngon, lại cắn một miếng hoành thánh, nước canh nóng phụt ra, nhân bánh có nấm bằm nhuyễn, không ngấy, hòa quyện lẫn nhau làm tăng thêm độ tươi ngon, là mỹ vị hiếm thấy.

 

Nàng hớn hở nói:

-“Ăn rất ngon!

 

Lại gắp dưa cải ăn với cơm.

 

-“Một minh ăn cơm thật buồn!

Lão thái thái thấy nàng ăn uống ngon miệng liền gắp cho nàng một cái tiểu bao tử,

-“Đây là rau dại, phơi khô để đến giờ, thanh hỏa minh mục, ngươi bận việc không biết ngày đêm, dùng rất thích hợp!

 

Yến Kiêu cắn một ngụm, quả nhiên cực kỳ thoải mái, thanh tân mỹ vị....

 

Lão thái thái cười tủm tỉm nhìn nàng ăn, lại nói:

-“Còn sớm, lát nữa đừng đi vội, ta bảo tú nương làm cho ngươi mấy bộ xiêm y, ngươi ướm thử, xem có chỗ nào không thích hợp hay không?

 

Từ khi có tú nương, lão thái thái liền trầm mê vào việc may xiêm y, trong đó hơn phân nửa là làm cho Yến Kiêu, đây là lần thứ ba rồi.

 

Yến Kiêu vừa cảm động vừa buồn cười,

-“Ta còn rất nhiều, ngài may cho mình và đại nhân là được rồi!

 

Lão thái thái lại xua tay nói:

-“Ta sống lâu hơn ngươi bao nhiêu năm, chẳng lẽ không có xiêm y sao? Thật ra mấy tấm vải này màu sắc tươi sáng, ngoại trừ ngươi, ta cũng không có tiểu bối nào, không cho ngươi thì cho ai? Ngươi làm công việc này, quần áo hư hao cũng mau.

 

Thấy Yến Kiêu muốn nói gì đó, nàng liền nói trước,

-“Hơn nữa lâu lâu ngươi lại làm đồ ăn ngon cho ta, chúng ta coi như huề nhau đi....

 

Đúng lúc này Bàng Mục đi vào,

-“Nương, Yến cô nương!

 

Thấy hai người đang ăn sáng, liền xoa xoa hai tay, nói:

-“Vốn định gọi Yến cô nương cùng đến hậu viện ăn cơm, sau đó đi xem xương cốt thế nào, nếu đã trùng hợp vậy cũng ăn ở đây đi....

 

Hắn đang định ngồi xuống, lại nghe lão nương nhà mình kinh ngạc hô lên:

-“Ngươi cũng ăn ở đây?

 

Bàng Mục sửng sốt, cảm thấy những lời sắp tới là lời mà mình không muốn nghe.

 

Quả nhiên, lão thái thái dứt khoát lưu loát nói:

-“Không có phần của ngươi!

 

Bàng Mục trầm mặc một chút, cường điệu nói:

-“Nương, ta chính là thân nhi tử của người....

 

Lý do của lão thái thái lại đặc biệt đầy đủ cũng không chút hàm hồ,

-“Ngươi trước giờ cũng không ăn cơm cùng ta, ai rảnh mà chuẩn bị cho ngươi. Mau đến phòng bếp đi, chậm trễ coi chừng không còn gì để ăn.

 

Bàng Mục cảm thấy ủy khuất,

-“Ta không phải cũng thường xuyên đến thỉnh an ngài sao?

 

-“Bớt dong dài đi....

Lão thái thái lập tức ngăn hắn, còn không chút lưu tình nói với Yến Kiêu,

-“Nhà chúng ta cũng không phải nhà phú quý nhiều quy củ, ai hiếm lạ sớm tối thỉnh an gì đó chứ. Hắn suốt ngày bận rộn, vội vội vàng vàng, không tới, ta một mình lại thấy thanh tịnh hơn!

 

Đã lớn như vậy, cũng không cần lão thái bà nàng quan tâm ân cần, nên thế nào thì tự mình trải qua là được, thỉnh an cái gì?

 

Yến Kiêu thực sự nhịn không được, quay mặt bật cười.

 

Bàng Mục há miệng thở dốc, tuyệt vọng nhìn hai người thật sâu một cái, thấy bọn họ không hề có ý giữ mình lại, đành thở dài, đi ra ngoài.

 

Lão thái thái lại gọi hắn lại, nhưng không đợi Bàng Mục đắc ý, cho rằng bà luyến tiếc hắn, bà đã nói:

-“Ngươi cũng không cần quá sốt ruột, ăn nhanh sẽ không tốt cho tiêu hóa, cứ từ từ mà ăn, vừa lúc ta bảo Yến nha đầu đi thử xiêm y.

 

Bàng Mục cạn lời, hồi lâu mới nói:

-“Nương, qua hai ngày nữa là tiết sương giáng. Hình như năm nay ngài còn chưa chuẩn bị quần áo mùa đông cho ta!

 

-“Năm rồi ta chuẩn bị, ngươi đâu có thích mặc!

Lão thái thái quở trách,

-“Nói cái gì mà bó buộc khó chịu, không tiện cưỡi ngựa đánh giặc, hơn nữa không phải đều làm vào tháng chạp sao? Gấp cái gì? Nhìn xem, ngươi hiện giờ vẫn đang mặc áo đơn đó!

 

Tú nương chỉ có một, phải xếp hàng ưu tiên. Xiêm y của Yến nha đầu còn thiếu hai cái tay, hoa trên vạt áo cũng thêu chưa xong. Ai bảo ngươi năm rồi chê ỏng chê eo, bây giờ có hối hận cũng đã muộn rồi!

 

Trước khi đi, Bàng Mục còn cố ý cầu xin, nói mỗi sáng mình sẽ đến bồi lão thái thái ăn sáng, xin hãy chuẩn bị thêm một bộ chén đũa cho hắn. Nhìn đi, cuộc sống này quá khó khăn mà, hiện giờ ở trước mặt thân mẫu kiếm miếng cơm ăn cũng phải thông báo trước ah!

 

Bàng Mục đi rồi, lão thái thái có điều ý chỉ, oán giận nói:

-“Hắn đã lớn như vậy, ta cũng nhiều tuổi rồi, còn có thể chăm sóc hắn được mấy năm chứ. Dù sao cũng phải thành gia lập thất. Ngươi biết Liêu tiên sinh chứ, người ta khi bằng tuổi hắn, tiểu khuê nữ đã biết gọi cha. Haizz....

 

Thấy Yến Kiêu cười mà không nói, tuy không phụ họa nhưng cũng không phải không kiên nhẫn lắng nghe, lão thái thái như được khích lệ, lại thử thăm dò,

-“Không phải lão bà tử ta mèo khen mèo dài đuôi, Thiên Khoan tuy tuổi lớn một chút, tính tình lại mạnh mẽ nhưng thật ra không có chỗ nào không tốt. Hắn lớn tuổi nên trầm ổn, chẳng phải đáng tin cậy hơn các tiểu tử trẻ tuổi sao? Thân thể lại tốt, không cổ hủ như người đọc sách, bảo hắn làm việc nhà, hắn đều sẽ làm. Hiện trong nhà chúng ta chỉ có hai người, gia sản tích góp hơn nửa đời người cũng không biết xử lý thế nào…

 

Nói tới đây, bà dừng lại, thở dài một hơi, giả vờ uống canh mà nhìn trộm Yến Kiêu, cảm thán,

-“Cũng không biết có cô nương nào xem trọng hay không?

 

Bà chỉ còn không nói trắng ra: 'nhi tử ta tuấn tú lịch sự lại hiền hòa đáng tin, tài lực phong phú, cô nương ngươi nên suy xét.'

 

Yến Kiêu thấy thế, cười làm lành, nói:

-“Đại nhân là nhân trung long phượng, e là cô nương tầm thường không  xứng với hắn!

 

Lão thái thái hai mắt sáng quắc, vội hỏi:

-“Ngươi cũng cảm thấy hắn tốt?

 

Lời này không thể nói tiếp, Yến Kiêu vội nuốt nhanh miếng bánh mè, bỏ chạy trối chết!

 

Lão thái thái ở phía sau gọi với theo,

-“Ngươi còn chưa thử xiêm y!

 

Yến Kiêu chạy càng nhanh hơn.

 

Lão thái thái nhìn nàng đi xa, tiếc hận nói:

-“Tiểu tử kia khi đánh giặc thì mưu cao kế sâu, sao không biết nói lời đúng đắn với cô nương chứ!

 

Cô nương tốt như vậy, trong nha môn lại nhiều nam tử độc thân, chậm trễ sẽ bị người ta cướp mất ah!

 

Yến Kiêu chạy như bay tới phòng ngỗ tác, nửa đường gặp được Quách ngỗ tác và Giả Phong, hai người còn tưởng nàng có phát hiện trọng đại, không kịp hỏi nhiều, theo bản năng cũng nhấc chân tăng tốc.

 

Sau đó, trong nha môn thấy ba người đi như chạy, cho rằng có chuyện, có người liền dứt khoát chạy theo.

 

Yến Kiêu chạy vào phòng ngỗ tác, mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, vừa quay đầu liền giật mình, phía sau sao lại nhiều người như vậy?

 

Quách ngỗ tác thành thật nói:

-“Ta thấy cô nương chạy vội, tưởng có manh mối gì, nên….

 

Giả Phong chớp chớp mắt,

-“Ta thấy Quách ngỗ tác chạy nên chạy theo....

 

Đám người Lâm Bình ở phía sau ngượng ngùng nói:

-“Chúng ta thấy các ngươi chạy….

 

Hiện trường lập tức lâm vào trầm mặc, mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi. Sau đó không biết ai mở đầu trước, đều cười ầm lên....

 

Có điều trải qua một trận ầm ĩ như vậy, Yến Kiêu lại có thể chuyên tâm làm việc.

 

Xương cốt đã nấu xong, vớt ra phơi khô, nàng và Quách ngỗ tác dựa theo hình thể người mà sắp xếp lại, sau đó mới cẩn thận quan sát vết thương trí mạng ở xương sọ.

 

Vị trí trung tâm của xương sọ bị vỡ vụn, sau khi nấu qua càng thấy rõ hơn vết nứt chung quanh. Có mấy chỗ tổn thương nghiêm trọng, hai người trao đổi vài câu, rất nhanh đã đưa ra kết luận: hung khí là một loại đồ vật cứng rắn hình tam giác.

 

Tuy vẫn có chút mơ hồ nhưng hai người đều có thể khẳng định đây là xúc động mãnh liệt dẫn đến giết người. Nếu đối phương ủ mưu đã lâu, không nói đến vũ khí sắc bén như rìu, chủy thủ… thì dùng dây thừng siết cổ vẫn đáng tin hơn là đâm vào ót.

 

Quách ngỗ tác lớn mật suy đoán,

-“Có thể là Lý Xuân cãi nhau với người ta, đối phương nhất thời tức giận, dùng hung khí đánh hắn. Có lẽ hắn không có ý định giết người nhưng vì Lý Xuân đã chết, trong lúc bối rối, chỉ có thể giấu xác phi tang!

 

Yến Kiêu gật đầu nhưng trực giác lại thấy có gì đó không ổn. Nàng ôm đầu, nhìn bầu trời vài lần, lại không ngừng điều chỉnh góc độ, ánh sáng xuyên qua chỗ hổng, lại từ một nơi khác bắn thẳng ra ngoài. Trong đầu nàng chợt lóe lên ý tưởng, ý nghĩ mơ hồ vừa rồi nhất thời thấu triệt.

 

-“Các ngươi mau xem....

Nàng chỉ cho Quách ngỗ tác và Giả Phong xem chỗ lộ ra dưới ánh sáng, lại chỉ vào mặt trên xương cốt, nói,

-“Các ngươi nhìn kỹ từ chỗ này đi,vết xương gãy phía dưới rất nhỏ so với phía trên, rõ ràng phương hướng chịu lực là từ dưới lên trên. Nhưng nếu hung thủ chủ động dùng hung khí tấn công, bình thường đều là từ trên hướng xuống dưới....

 

Quách ngỗ tác vừa nghe, thần kinh rung lên, vội nhìn theo phương hướng nàng chỉ, kinh hô,

-“Đúng rồi, quả nhiên là như thế!

 

Hai người liếc nhìn nhau, trong lòng nảy sinh suy đoán khác.

 

Giả Phong lần đầu gặp phải vụ án phức tạp như vậy, lại nghe không hiểu những lời hai người nói, vội hỏi:

-“Rốt cuộc là như thế nào?

 

Yến Kiêu cười cười, bỗng nhiên hướng về phía góc bàn, làm động tác ngả từ trên xuống.

 

Giả Phong sửng sốt, bừng tỉnh,

-“Ta biết rồi, Lý Xuân là tự mình ngã chết!

 

Quách ngỗ tác sửa đúng,

-“Cũng không thể nói như vậy. Chúng ta chỉ có thể nói ót hắn bị thương dẫn tới cái chết, còn trong lúc đó xảy ra cái gì, không ai chứng kiến, không thể nói rõ....

 

Lúc này, Lâm Bình vội vàng đi tới, nói:

-“Hai vị, Hàn Lão Tam của sòng bạc đã tới, đại nhân bảo các ngươi đến dự thẩm.

 

Vì việc nghiệm thi có tiến triển đột phá, tâm tình của Yến Kiêu và Quách ngỗ tác cũng tốt hơn, vội đi theo Lâm Bình tới phía trước huyện nha.

 

Hai người theo lệ thường chia ra ngồi hai bên Liêu Vô Hà, nhìn Hàn Lão Tam mặt mày dữ tợn. Không phải có thành kiến nhưng khuôn mặt của hắn đúng là tiêu chuẩn của ác nhân.

 

Bàng Mục,

-“Chín ngày trước ngươi có từng gặp qua Hoa Khê thôn Lý Xuân.

 

-“Chín ngày trước?

Hàn Lão Tam nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, lại bẻ đầu ngón tay tính một lát, nói:

-“Có gặp qua. Hắn vẫn muốn đến đánh bạc, tiểu nhân nói Huyện thái gia đã có lệnh vì thái bình thịnh thế, không cho tổ chức cái này nữa, tiểu nhân lại là người đi đầu hưởng ứng, sao có thể biết rõ còn phạm, cho nên đã tống cổ hắn đến đằng trước uống rượu.

 

Yến Kiêu cười thầm, Hàn Lão Tam không hổ là dân làm ăn, nói mấy câu cũng không quên vuốt mông ngựa còn biết tranh công cho mình.

 

Bàng Mục lại không ăn chiêu này của hắn, mặt không đổi sắc, nói:

-“Theo bản quan biết, Lý Xuân tính tình cứng đầu cố chấp, hắn đã hứng thú bừng bừng đến đánh bạc, người khác chỉ dăm ba câu sao có thể khuyên được!

 

-“Thanh thiên đại lão gia, ngài đúng là liệu sự như thần!

Hàn Lão Tam khoa trương mở to mắt, còn giơ ngón tay cái với Bàng Mục,

-“Hắn lập tức đương trường trở mặt, nhưng tiểu nhân là người tuân thủ luật pháp, sao có thể để hắn làm bậy. Hiện giờ sòng bạc đã đổi thành tửu lầu, nhiều một chuyện chi bằng bớt một chuyện, tiểu nhân cũng đành cắn nát răng mà nuốt xuống, mời hắn đến phía trước uống rượu, lúc này mới coi như trấn an được!

 

Yến Kiêu hai mắt sáng ngời nhìn Bàng Mục: 'uống rượu?'

 

Bàng Mục bất động thanh sắc cho nàng ánh mắt ý hiểu rõ, lại cố tình nói:

-“Nói miệng không bằng chứng, bản quan lại cho rằng, Lý Xuân trước kia thiếu ngươi rất nhiều ngân lượng mà không thể trả, hiện giờ lại tay không tới cửa, hai người các ngươi một lời không hợp liền đánh nhau....

 

Tuy Hàn Lão Tam ngày thường kiêu ngạo nhưng cũng biết dân không thể đấu với quan, một khi vị Huyện thái gia trẻ hơn mình vài tuổi không cao hứng, hắn cũng không có trái cây ngon để ăn, vội dập đầu kêu oan,

-“Đại nhân, tiểu nhân oan uổng ah. Tiểu nhân vài năm qua đúng là làm rất nhiều chuyện không phải, nhưng từ sau khi ngài tới, đều đã sửa lại. Tất cả chiếu bạc, bàn xúc xắc… tiểu nhân đều đem đi thiêu, còn có một bộ xúc xắc bằng ngà voi thượng đẳng, tiểu nhân cũng tìm thợ thủ công mài thành chuỗi hạt cho khuê nữ mang, không tin ngài có thể phái người đi tra a. Hiện giờ tiểu nhân ngay cả đánh người cũng không dám, sao có thể giết người!

 

Thấy Bàng Mục sắc mặt vẫn không tốt, hắn không khỏi đổ mồ hôi lạnh, thầm nghĩ quạ trong thiên hạ đều đen, huyện nha đều là hôn quan, huyện lệnh tiền nhiệm không phải thứ tốt, trước khi đi còn không quên vơ vét của cải, vị trước mắt trẻ tuổi như thế, hẳn càng không đáng tin.

 

Nếu đối phương thực sự tìm không ra hung phạm, muốn tìm người chịu tội thay để có kết quả báo cáo, chẳng phải là mình sẽ nghẹn khuất hay sao. Đáng thương hắn, thê tử kiều nộn như hoa, hai khuê nữ cũng trắng tròn đáng yêu, nếu hắn chết, cô nhi quả phụ không có chỗ dựa vào, còn không bị người khác hiếp đáp hay sao?

 

Nghĩ tới đây, Hàn Lão Tam cố nặn ra vài giọt nước mắt, nức nở nói:

-“Tiểu nhân thực sự cái gì cũng không làm, nếu ngài không tin, ta có thể kể ra ngày đó hắn đã ăn món gì? Ngày đó cũng có mấy khách quen ở đó, tìm bọn họ hỏi liền có thể phân biệt thật giả....

 

Nói xong cũng không đợi Bàng Mục lên tiếng, hắn đã liệt kê một đống món ăn, trong đó có cả món chim sẻ chiên.

 

Bàng Mục sắc mặt hòa hoãn nhưng vẫn nghiêm giọng nói:

-“Bản quan tạm tin ngươi một lần. Vậy ngươi có biết hắn ăn xong thì đi đâu không?

 

Nghe những lời này, Hàn Lão Tam như được đại xá, giống như đi qua Quỷ môn quan một vòng, xương cốt cả người đều mềm, khi phục hồi tinh thần mới phát hiện mồ hôi đã ướt đẫm cả người.

 

Chuyện đã đến nước này, hắn đâu dám giở trò, vội thành thật nói:

-“Hắn ăn không biết kềm chế, tiêu tốn của tiểu nhân ước chừng sáu, bảy lượng bạc, đến chạng vạng mới say khướt đứng dậy, chỉ nói muốn đi tìm bạc.

 

Bàng Mục truy vấn,

-“Tìm bạc? Tìm ai? Tìm thế nào?

 

Hàn Lão Tam lắc đầu,

-“Cái này thì tiểu nhân không biết, nhưng hẳn không ngoài việc cướp đoạt trộm cắp!

 

Bàng Mục trầm tư. Vừa rồi Đồ Khánh đã tự mình đi hỏi binh lính giữ cửa thành, hàng ngày người ra vào quá nhiều, nhưng không ai có ấn tượng đặc biệt với Lý Xuân, vì thế không dám chắc hắn đã đi đâu, thậm chí cũng không dám xác định hắn có ra khỏi thành hay không? Giờ Hàn Lão Tam cũng nói không biết, manh mối nhất thời bị chặt đứt.

 

Thấy biểu tình của Bàng Mục ngưng trọng lần nữa, Hàn Lão Tam liền cảm giác như đại đao sáng bóng đang đặt trên cổ mình, không biết khi nào thì bổ xuống, lòng nóng như lửa đốt.

 

Thường nói vào lúc khẩn cấp sẽ hay có phát hiện kinh người, Hàn Lão Tam cũng trong tình thế cấp bách lại nhớ ra một chi tiết, vui mừng kinh hô,

-“Đại nhân, tiểu nhân vừa nhớ ra một chuyện. Ngày đó Lý Xuân vừa mới rời đi liền có một thanh niên theo sát hắn, tiểu nhân sợ Lý Xuân nửa đường quay trở lại gây sự nên nhìn nhiều thêm một chút, thấy hắn theo sát sau Lý Xuân, còn đi về phía ra khỏi thành. Nhưng vì Lý Xuân gây thù chuốc oán rất nhiều, ba ngày hai bữa liền có người tìm hắn trả thù, khi đó tiểu nhân cũng không để ý nhiều, giờ hồi tưởng lại, thấy rất khả nghi.

 

Nhân vật thần bí này xuất hiện khiến cho mọi người đều lên tinh thần, Bàng Mục lập tức lệnh cho Hàn Lão Tam miêu tả cẩn thận, lại sai họa sư vẽ ra, rồi tức khắc cho người đi khắp nơi điều tra.

 

Khi Bàng Mục hạ đường, Yến Kiêu và Quách ngỗ tác mới nói cho hắn biết tin tức nghiệm thi mới nhất,

-“Kết hợp hình dạng miệng vết thương cùng tình huống vứt xác, chúng ta đều cảm thấy hắn hẳn là xuất phát từ nguyên nhân nào đó mà bị người đẩy ngã, cái ót đập vào góc bàn cạnh ghế gì đó mà tạo nên vết thương....

 

Bàng Mục trầm ngâm một lát, ngón tay không tự giác gõ gõ lên mặt bàn, bỗng hỏi:

-“Theo phương hướng cửa thành mà Hàn Lão Tam nói, vậy ra khỏi thành sẽ là nơi nào?

 

Liêu Vô Hà đáp:

-“Con đường kia là đường đến huyện thành Bình An gần nhất, chỉ là có tới mười ba thôn trấn chung quanh.

 

-“Nếu đi bộ trong vòng một canh giờ thì thế nào?

 

Liêu Vô Hà nhẩm tính,

-“Hắn say, hẳn là không thể đi nhanh, như vậy chỉ có ba chỗ có thể tới, đó là Hoa Kê thôn, Đại Vương trang và Tiểu Vương trang.

 

Từ lúc Lý Xuân ra khỏi thành đến khi hắn chết nhiều lắm chỉ nửa canh giờ, rất có thể sau khi hắn ra khỏi thành đã xảy ra án mạng. Nói cách khác, nơi mà Lý Xuân dừng chân khi ra khỏi thành, chủ nhân nơi đó rất có khả năng là hung thủ.

 

Hoa Khê thôn thì không cần phải nói, cả thôn đều ghét Lý Xuân nhưng khi đó sắc trời đã tối, có thể cho phép Lý Xuân đang say rượu được vào nhà, trừ bỏ phu thê Lý lão thì không còn ai khác, mà Đại Vương trang và Tiểu Vương trang thì chưa rõ....

 

Bàng Mục nhẹ giọng nói:

-“Các ngươi có ai ở hai nơi này không?

 

Mọi người lâm vào trầm tư, nhất thời nghĩ không ra, hồi lâu mới nhớ tới Lý Thanh Liên, tỷ tỷ của Lý Xuân là gả cho tú tài ở Đại Vương trang.

 

Vụ án quanh co lòng vòng, không ai ngờ cuối cùng hiềm nghi lại rơi lên người Lý Thanh Liên, đều có chút không đành lòng.

 

Tề Viễn,

-“Chắc gì đã là nàng? Không phải vừa rồi Hàn Lão Tam đã nói sao, khi Lý Xuân ra khỏi thành, có một nam tử khả nghi theo đuôi, hiện giờ xem ra, hiềm nghi của hắn lớn hơn. Hơn nữa nếu quả thật là do Lý Thanh Liên làm, nàng là một nữ tử, trượng phu lại là tú tài tay trói gà không chặt, đừng nói là chạy đến Hoa Khê thôn vứt xác, ngay cả nâng cũng chưa chắc động được. Có công phu làm việc này chi bằng đào hố chôn tại chỗ!

 

Đồ Khánh và Liêu Vô Hà đều cảm thấy hắn nói có lý.

 

Quách ngỗ tác cũng nhịn không được, nhỏ giọng nói:

-“Lý Xuân nặng chừng hai trăm cân, sau khi chết càng nặng hơn, lúc trước khi khiêng hắn trở về cũng cần năm nha dịch trẻ tuổi thân thể cường tráng khỏe mạnh mới vác lên xe nổi....

 

Nếu là phu thê Lý Thanh Liên làm, dù có xe cũng chưa chắc thành.

 

Bàng Mục,

-“Bây giờ, binh chia hai đường, âm thầm điều tra, không được để rút dây động rừng!

 

Lý Thanh Liên rốt cuộc có liên quan gì tới vụ án? Nam tử ngày đó theo đuôi Lý Xuân là người nào? Hắn rốt cuộc muốn làm gì? Chân tướng vụ án vốn đã dần rõ ràng lại như bị sương mù vây quanh, trở nên mơ hồ.

 

Mọi người lập tức lĩnh mệnh rời đi, chỉ có Yến Kiêu lại thất thần, nhìn Tề Viễn vài lần. Khi nàng vừa đến đây, người biểu đạt thiện ý đầu tiên là hắn; khi Vân Nương bị hại, người lên tiếng bất bình nhất cũng là hắn; hiện giờ vụ án liên lụy tới Lý Thanh Liên, cũng là hắn đứng ra biện bạch thay. Rốt cuộc là vì cái gì mà hắn lại che chở cho nữ nhân như thế? [Truyện này đăng tại trang web audiotruyendaomai.com]

 

 

*** *** *** *** ***

 

Chương 34

 

Hạ đường, mọi người chia ra, Yến Kiêu đang muốn trở về sửa soạng bút ký vụ án thì thấy Bàng Mục đi về phía nàng, những lời lúc trước Nhạc phu nhân nói cũng chợt vang lên trong đầu làm nàng có chút không được tự nhiên, hỏi:

-“Đại nhân, có chuyện gì?

 

Bàng Mục định hỏi nàng án kiện, nhưng thấy biểu tình nàng cứng đờ, còn có ý né tránh mình, hắn liền mơ hồ cảm nhận ra gì đó, liền hỏi:

-“Vừa rồi nương ta đã nói gì với ngươi?

 

Yến Kiêu theo bản năng phản bác,

-“Cái gì cũng không nói!

 

Nhưng lời vừa thốt ra, nàng liền thấy hối hận. Nếu quả thật chưa nói gì, nàng nên nghi hoặc chứ không phải phủ nhận nhanh chóng như thế, như vậy có khác gì lạy ông tôi ở bụi này!

 

Quả nhiên, Bàng Mục vừa nghe liền bật cười, thanh âm trầm thấp lộ ra vài phần sung sướng,

-“Nương ta lớn tuổi, mấy năm qua lại luôn một mình, nếu có nói gì quá phận, ta thay nàng xin lỗi ngươi, ngươi đừng để bụng....

 

Nói xong còn làm cái lễ với nàng.

 

Yến Kiêu nhảy dựng lên, vội đưa tay đỡ,

-“Ai nha, ngài đừng như vậy, lão thái thái chỉ thuận miệng nói thôi, ta cũng không cảm thấy có gì!

 

Bàng Mục ngẩng đầu, nhìn nàng cười,

-“Nhưng mà rốt cuộc lão nhân gia nàng đã nói gì, làm cho ngươi phải trốn tránh ta?

 

Hắn vừa nói vừa đi về phía trước, Yến Kiêu có thể nhìn thấy hình bóng mình trong mắt hắn. Thân hình hắn vốn cao lớn, lại rất có khí thế, lại gần gũi như thế, dù không làm gì cũng gây ra cảm giác áp bách.

 

Như Nhạc phu nhân đã nói, hôm sau là tiết sương giáng, hắn vẫn mặc hai kiện áo đơn, vải dệt không che lấp hết thân hình rắn chắc cường kiện của hắn, lưng eo căng chặt, lộ rõ đường nét cơ bắp.

 

Yến Kiêu đột nhiên lui một bước, buột miệng đáp,

-“Ai trốn ngài?

 

Bàng Mục cười khẽ, bỗng nhiên nổi lên tâm tư trêu đùa, liền bước nhanh lên trước, thấy nàng lùi bước, nháy mắt cười hỏi:

-“Còn không phải trốn?

 

Yến Kiêu bị bắt thóp, cũng bất chấp, gân cổ nói:

-“Người quá cao, đến gần làm ta phải ngửa đầu nhìn, đau cổ....

 

Bàng Mục gật đầu,

-“Ừ, đúng vậy!

 

Yến Kiêu chưa kịp thở phào, lại thấy hắn chỉ vào bậc thang bên cạnh,

-“Hay là Yến cô nương đứng lên này nói chuyện đi....

 

Yến Kiêu… vấn đề mấu chốt không phải ở chỗ này ah.... Nàng tức đến bật cười,

-“Ngài lớn như thế lại còn càn quấy? Lời tư mật giữa nữ nhân chúng ta, ngài cũng muốn nghe....

 

Phàm là nam nhân, nghe vậy hẳn sẽ ngượng ngùng sau đó bỏ đi, nhưng Bàng Mục lại mặt không đổi sắc, gật đầu,

-“Đúng, ta muốn nghe....

 

Thấy bộ dáng trợn mắt há mồm của nàng, hắn cảm thấy như có một đôi móng vuốt nhỏ đang nhẹ nhàng cào lên trái tim của hắn, vừa mềm mại vừa chua xót, hứng thú lại thêm bừng bừng, nghiêm trang nói:

-“Hiện giờ nương ta chỉ có một người thân là ta, phàm lão nhân gia nàng có tâm sự, ta là người làm con cũng nên quan tâm. Dù nam nữ có khác nhưng đứng trước đạo hiếu cũng đành phải xem nhẹ. Huống hồ…

 

Hắn cố ý kéo dài, ý vị thâm trường nhìn nàng, cười nói:

-“Các ngươi, một người là nương ta, một người là.…

 

Hắn thân hình cao ráo, ngũ quan thâm thúy hơn người bình thường, ánh mắt chuyên chú sáng ngời, nhìn gần không chớp mắt như vậy, ánh mắt cũng giống như mang theo khí thế thẳng tiến không lùi của hắn, xâm lược lòng người, làm người ta không thể trốn tránh.

 

Thời tiết cuối thu rõ ràng là lạnh căm căm nhưng Yến Kiêu lại thấy hai má nóng bừng, trái tim trong lồng ngực cũng đập bình bịch, nhảy thật nhanh.

 

Cuối mùa thu thời tiết rõ ràng nên là lạnh căm căm, nhưng Yến Kiêu trên mặt lại phần phật dâng lên một cổ nhiệt khí, ngực một lòng cũng phanh phanh phanh càng nhảy càng nhanh.

 

Nàng có chút không dám nhìn thẳng, vội dời tầm mắt, theo bản năng còn muốn chạy trốn, nhưng hai chân lại như bị đóng đinh trên đất, không thể nhúc nhích. Nàng thậm chí còn nhịn không được mà nghĩ, muốn nghe đối phương nói hết câu, xem nàng là gì?

 

Nhưng, Bàng Mục lại cười nói:

-“Một ngỗ tác mà ta kính nể nhất, tự nhiên phải quan tâm nhiều hơn!

 

Tảng đá trong lòng Yến Kiêu rơi xuống, nhẹ nhàng thở ra nhưng lại có chút thất vọng khó hiểu, trong lòng chợt dâng lên ngọn lửa vô danh, hung hăng trừng mắt với hắn rồi quay đầu đi thẳng.

 

Bàng Mục thấy thế liền hối hận, vội đuổi theo, còn khom lưng, cẩn thận hỏi:

-“Tức giận?

 

Yến Kiêu hùng hổ hừ một tiếng, quay đầu sang chỗ khác.

 

Bàng Mục liền chuyển động theo,

-“Ta, ta không phải cố ý. Ta ăn nói vụng về, nàng đại nhân có đại lượng, ngàn vạn lần đừng chấp nhất!

 

Yến Kiêu mím môi, chẳng những không nguôi giận mà còn thêm bực tức, khó chịu.

 

Thấy nàng đi nhanh hơn, Bàng Mục rối lên, không còn dám đùa giỡn nữa, nghiêm mặt nói:

-“Những lời vừa rồi của ta đều là xuất phát từ tâm can, nàng là ngỗ tác giỏi nhất mà ta từng gặp, nếu không có nàng, e là mấy vụ án đến giờ vẫn chưa thể giải quyết xong....

 

-“Ta làm sao dám giận ngài.

Yến Kiêu cảm thấy thần kinh trong đầu như đứt đoạn, dừng chân, ngửa đầu, hung hăng quát hắn,

-“Ngài đường đường là Huyện thái gia nói một không nói hai, tay cầm quyền to sinh sát, uy phong lẫm lẫm, mà ta chỉ là kẻ kiếm cơm dưới tay ngài, có thể được ngài thưởng thức, cao hứng còn không kịp, làm sao dám giận ngài?

 

Nàng cũng không hiểu hỏa khí này từ đâu mà tới, giận Bàng Mục nói không đúng trọng điểm, lại càng giận cảm xúc của mình, vì thế lửa giận bốc càng cao.

 

Bàng Mục bị rống, đứng yên một hồi mới lấy lại tinh thần, tay chân càng luống cuống, muốn chạm vào nàng lại không dám, đầu đầy mồ hôi, cuối cùng đưa đầu đến trước mắt nàng,

-“Đều là ta không phải, nếu nàng không vui, đánh ta cho hả giận là được!

 

Yến Kiêu vừa rồi thật muốn đánh người nhưng thấy hắn khom lưng cúi đầu, bộ dáng đánh không đánh lại, mắng không mắng trả, sao còn giận được nữa.

 

Lửa giận đến nhanh đi cũng nhanh, lúc này nhìn thấy đầu tóc bù xù như quả bóng cao su ở trước mặt, bật cười một tiếng, cơn giận cũng không còn.

 

Yến Kiêu dùng sức đẩy đầu hắn qua một bên, rũ mắt, tâm tình phức tạp nói:

-“Ngài làm gì thế? Để mọi người thấy thì còn ra thể thống gì nữa....

 

-“Thấy thì thấy thôi!

Bàng Mục không để ý nói, lại thử thăm dò,

-“Nàng, nàng không tức giận nữa chứ?

 

Hắn lớn như vậy lại là ra vẻ đáng thương, làm người ta vừa tức giận vừa buồn cười.

 

Yến Kiêu lắc đầu, thở dài nói:

-“Vốn không phải giận ngài. Ta chỉ là nhớ nhà mà thôi!

 

Hành động của Nhạc phu nhân cực kỳ giống bà ngoại nàng, còn có những đồng nghiệp mặt lạnh tâm nóng, bọn họ cũng từng trực tiếp hoặc gián tiếp làm mai đẩy thuyền cho những người trong nhóm, nhưng hôm nay… nàng chỉ có một mình ở trong thế giới xa lạ này.

 

Nghĩ tới đây, Yến Kiêu cảm thấy vô cùng ủy khuất, rất muốn khóc. Dựa vào cái gì mà là nàng chứ? Dựa vào cái gì, đang êm đẹp, nàng lại đến nơi quỷ quái này?

 

Bàng Mục thấy vành mắt nàng phiếm hồng, liền khẩn trương luống cuống,

-“Nàng đừng khóc, ta vẫn luôn sai người hỏi thăm quê nhà của nàng. Ai nha, nàng đừng khóc, đừng khóc....

 

Cô nương gia khóc, hắn nên làm gì bây giờ?

 

Yến Kiêu càng thêm tuyệt vọng,

-“Ngài tìm không thấy, tìm không thấy, ta trở về không được!

 

Nước mắt rơi càng nhiều hơn!

 

Đây là lần đầu tiên nàng khóc trước mặt Bàng Mục, hắn liền cảm thấy nước mắt của nàng đều nện lên quả tim mình, vừa đau vừa nóng, vội nói:

-“Vậy nàng ở lại đi....

 

Một khi đã nói ra, những lời tiếp theo liền dễ hơn nhiều, Bàng Mục ngữ khí trịnh trọng, nhìn thẳng vào Yến Kiêu, gằn từng chữ,

-“Ta mời nàng ở lại. Ta muốn nàng ở lại....

 

Trong đầu Yến Kiêu như có thứ gì nứt ra, nổ ầm ầm, cảm giác nóng bỏng chưa từng có len lỏi khắp người làm trái tim nàng cũng muốn nổ tung.

 

Nàng trợn to hai mắt, muốn nói lại cảm thấy dưới thân cảm giác ẩm nóng. Nháy mắt, nàng trở nên cứng đờ cũng muốn nổi bão.

 

Nàng hình như đã hơn một tháng chưa gặp bà dì cả, gần đây quá bận, nàng liền quên luôn chuyện này, hẳn là vì thời gian qua áp lực quá lớn làm nội tiết mất cân đối, giờ dần thích ứng nên bà dì cả dù muộn nhưng vẫn tới.

 

Khó trách cảm xúc lại mất khống chế!

 

Yến Kiêu vừa tức lại vừa thẹn, nước mắt tiếp tục rơi.

 

Bàng Mục thấy thế liền dùng tay áo lau cho nàng, tay chân vụng về, gần như là làm nàng trầy da.

 

Yến Kiêu nhịn không được, hung hăng đấm hắn hai cái,

-“Ngài ngốc sao? Đau muốn chết!

 

Không đợi Bàng Mục lên tiếng, nàng lại hô lên,

-“Ta phải đi về, ngài không được đi theo....

 

Nói xong liền quay đầu chạy, thấy thế nào cũng giống như bỏ chạy trối chết!

 

Nàng như vậy, Bàng Mục càng không yên tâm, càng muốn đi theo.

 

Yến Kiêu mắng hắn vài câu, đuổi mãi không được, hận đến nghiến răng. Trên đời này còn có chuyện nào xấu hổ hơn chuyện này không? Nhất định là không.

 

Yến Kiêu cũng không biết mình rốt cuộc trở về như thế nào, chỉ là thẳng tắp nằm trên giường, dùng chăn che mặt, hận không thể che đến chết luôn cho xong chuyện. Thực sự muốn chết mà, nàng không có băng vệ sinh.

 

Mới đầu Nhạc phu nhân không biết việc gì, chỉ thấy nhi tử mình vẻ mặt hoảng loạn đuổi theo cô nương người ta trở về, đối phương lại mặt đầy nước mắt, nói không nên lời, làm bà tức điên lên, thuận tay cầm lấy cái chổi, nhắm ngay nhi tử mình mà đánh,

-“Ngươi, nghiệp chướng này. Ta rốt cuộc là tạo nghiệt gì ah...., sinh ra hỗn trướng không biết nặng nhẹ như ngươi!

 

Bàng Mục ngây người: 'ta, ta đã làm gì chứ?' Tuy nhiên lão nương đã ra tay, hắn vẫn đứng yên cho bà đánh vài cái mới hô lên,

-“Nương, ta thực sự cái gì cũng không làm, có điều Yến cô nương nhìn cũng không ổn lắm, ngài mau đi nhìn xem đi....

 

Lão thái thái liền phục hồi tinh thần, lập tức đi vào trong, đi được vài bước lại dừng lại, hung tợn vung cây chổi với nhi tử, cảnh cáo,

-“Ngươi đứng yên không được nhúc nhích ở đây cho ta, càng không được tiến vào, Yến nha đầu mà có gì, ta không tha cho ngươi....

 

Bàng Mục gật đầu như mổ thóc, xoa xoa hai tay, nói:

-“Biết, ngài mau đi xem đi....

 

Yến Kiêu không biết sự tình bên ngoài, có điều khi đối mặt lão thái thái khẩn cấp chế tạo băng vệ sinh kiểu cổ đại, nàng càng cảm thấy ưu thương. Nhìn y như túi tiền, bên trong lại chứa càn khôn, bên dưới là một tầng giấy dầu, bên trên là giấy cứng làm từ trúc, trên nữa là hai loại giấy mà nàng không biết tên, cuối cùng mới là giấy bản thường thấy. Nhìn thế này, nàng hết sức hoài niệm xã hội hiện đại tiên tiến và thuận tiện.

 

Không biết lão thái thái nói với Bàng Mục thế nào, tống cổ hắn đi ra sao, chỉ là Yến cô nương tỏ vẻ mình một chút cũng không muốn biết. Mới có mấy chục ngày, lại có đủ loại liên quan tới hắn.

 

Thủ trưởng nhặt nàng từ bên ngoài về; thủ trưởng đưa nàng đi nhà xí dã ngoại; thủ trưởng thấy nàng ở trong xe ngựa ngủ gục đến ngã ngửa; hiện giờ nàng ở dưới mí mắt thủ trưởng… Nghĩ tới đây, Yến Kiêu nhịn không được mà rên một tiếng, ôm đầu thống khổ.

 

Nha dịch cầm bức họa được vẽ theo miêu tả của Hàn Lão Tam đi khắp nơi điều tra, chiều tối hôm sau đã có kết quả, người trong bức họa chính là Lý Phú, người được cho làm con thừa tự của gia đình từng bị Lý Xuân phóng hỏa thiêu cháy.

 

Kết quả này khiến mọi người phấn chấn tinh thần. Lý Phú thân thể khỏe mạnh, đối với Lý Xuân oán hận chồng chất, thôn dân từng thấy bọn họ cãi nhau, có thể nói như nước với lửa, lúc này lỡ tay giết chết đối phương cũng hợp tình hợp lý.

 

Thời gian, động cơ, mục đích có đủ, nhưng sau khi bị bắt đến nha môn, Lý Phú lại luôn miệng thề thốt, sống chết không chịu thừa nhận mình đã giết chết Lý Xuân, nói:

-“Đại nhân minh giám, thảo dân ngày đó đúng là có theo dõi Lý Xuân nhưng sau khi ra khỏi thành thì đã tách ra. Hắn chỉ là một cái tiện mệnh, thảo dân còn cả gia đình phải nuôi, không đáng làm dơ tay thảo dân lại còn liên lụy người nhà, cho nên chỉ ở sau lưng hắn hung hăng phun mấy ngụm nước miếng rồi về nhà.

 

Yến Kiêu chăm chú nhìn, thấy hắn thần sắc bình tĩnh, ánh mắt và cử chỉ không chút dao động, hiển nhiên không phải nói dối. Nhưng nếu không phải hắn gϊếŧ, vậy là ai?

 

Bàng Mục truy vấn,

-“Lập tức trở về nhà?

 

Lý Phú ra sức gật đầu.

 

-“Về nhà lúc nào?

 

Lý Phú không cần nghĩ, liền đáp:

-“Đầu giờ Dậu.

 

Bàng Mục vỗ kinh đường mộc thật mạnh, cười lạnh nói:

-“Ngươi nói dối!

 

Lý Phú run người, trong mắt xẹt qua tia kinh ngạc,

-“Đại nhân, thảo dân nói chính là sự thật!

 

-“Ngươi nói mình đầu giờ Dậu đã về đến nhà, nhưng theo bản quan biết, vào giờ Tuất một khắc, Lý Tam trong thôn từng đến nhà ngươi mượn cái cuốc, khi đó ngươi không có ở nhà, thê tử ngươi đã đưa cuốc cho hắn. Đây chẳng phải là nói dối sao?

 

Lý Phú cả kinh, lưng toát mồ hôi lạnh.

 

Bàng Mục thừa thắng xông lên, lần nữa vỗ mạnh kinh đường mộc, cao giọng ép hỏi:

-“Lý Phú lớn mật, trên công đường lại dám hồ ngôn loạn ngữ, đây chẳng phải là coi thường bản quan, coi rẻ luật pháp, coi thường triều đình? Hạng người trong mắt không có pháp kỷ như ngươi thật đáng giận. Người tới…

 

Người từng ở trên chiến trường khác với người bình thường, sát khí quanh người, chỉ là ngày thường thu liễm lại mà thôi. Hiện giờ tất cả khí thế phô ra, theo thanh âm ngày càng cao, tốc độ ngày càng nhanh của hắn, áp lực như sóng biển ùn ùn kéo đến, từng đợt từng đợt hung hăng đánh vào người Lý Phú.

 

 Bàng Mục chưa nói xong, Lý Phú đã chống đỡ không nổi, run run thừa nhận,

-“Thảo dân, thảo dân ngày đó đúng là đã khuya mới trở về. Thảo dân đúng là rất hận Lý Xuân, cũng muốn giết chết hắn nhưng thảo dân thực sự không có ra tay. Như vừa rồi thảo dân đã nói, thảo dân trên có cha mẹ già, dưới có con trẻ, nếu giết người mà bị bỏ tù, bọn họ cũng không thể sống nổi. Lý Xuân khinh người quá đáng, thảo dân là bá tánh thành thật luôn giữ bổn phận, dù bị người khi dễ nhưng cái gì cũng không làm được. Thảo dân càng nghĩ càng giận, hận ông trời bất công, lại cảm thấy có lỗi với người nhà, càng hận bản thân mình không có bản lĩnh nên tránh ở chỗ khác khóc một trận, ngây ngốc một hồi, khi phục hồi tinh thần thì đã khuya, khi về tới nhà cũng đã là cuối giờ Hợi. Ngày đó, thê tử thảo dân cũng hỏi sao lại về trễ, thảo dân cảm thấy chuyện này khó mở miệng nên chỉ trả lời qua loa lấy lệ. Thảo dân vốn nghĩ về trễ cũng không có gì, nhưng sau đó các đại nhân đến trong thôn, lúc đó thảo dân mới biết Lý Xuân chết vào ngày đó. Thảo dân biến hiềm nghi của mình rất lớn, lại không có nhân chứng, sợ bị liên lụy, nên mới giấu diếm không báo!

 

Thôn dân mượn nông cụ của nhau là bình thường, thê tử của hắn cũng không để trong lòng, hơn nữa sáng hôm sau Lý Tam cũng mang trả cái cuốc như đã hứa nên hắn cũng không để chuyện này vào lòng.

 

Yến Kiêu theo bản năng nhìn Bàng Mục, nào ngờ hắn cũng đang nhìn nàng, hai người đều ngẩn ra, cũng không biết vì sao lại có chút ngượng ngùng.

 

Khụ, khụ” Liêu Vô Hà đột nhiên che miệng ho khan.

 

Hai người lập tức hoàn hồn, rất nhanh trao đổi ánh mắt với nhau, cảm thấy lời của Lý Phú hợp tình hợp lý nhưng vẫn có chút khả nghi.

 

Bàng Mục lại hỏi Lý Phú thêm mấy câu rồi cho người dẫn hắn đi.

 

Lý Phú nóng nảy,

-“Đại nhân, thảo dân nói đều là sự thật, vì sao không để thảo dân về nhà?

 

Bàng Mục gằn giọng:

-“Chính ngươi cũng biết không có nhân chứng, ta tin ngươi thế nào? Hiện giờ ngươi vẫn là nghi phạm, đương nhiên phải bị giam vào ngục. Cứ an tâm chờ, nếu ngươi thực sự vô tội, bản quan sớm muộn gì cũng thả ngươi ra ngoài.

 

Lý Phú bị dẫn đi, Bàng Mục liền nói ra suy nghĩ của mình cũng để trưng cầu ý kiến của mọi người,

-“Vừa rồi ta hỏi hắn có gặp được người nào khả nghi hay biết Lý Xuân đi đâu, hắn không nghĩ đã lập tức đáp không biết. Phủ nhận quá mức sảng khoái, một chút chần chờ cũng không có, ngược lại làm người ta để ý!

 

Người nói vô tình, người nghe có ý, hắn vừa nói vậy, Yến Kiêu liền nhớ tới chuyện hôm qua, liền hơi xê dịch thân mình.

 

Bàng Mục vẫn luôn để ý nàng, nàng vừa mới động, Bàng Mục liền dừng lại một chút, bất động thanh sắc liếc nhìn cái bình trà trong tay nàng.

 

Yến Kiêu theo bản năng nhìn theo, chỉ thấy bình trà tròn vo, bên ngoài vẽ phong cảnh Giang Nam, có chút tinh xảo nhưng không quá đẹp. Đây là nói nàng giống bình trà sao?

 

Bàng Mục lại thanh thanh giọng, ý bảo Yến Kiêu lo pha trà.

 

Yến Kiêu tuy không khát nhưng vẫn nửa tin nửa ngờ, cầm bình trà rót ra chén, lại ngạc nhiên phát hiện đó là trà gừng đường đỏ nóng hổi. Nước trà màu nâu đỏ tỏa ra nhiệt khí lượn lờ, mùi hương ngọt yên lặng chui vào mũi nàng, giống như ngọt đến tận đáy lòng.

 

Nàng vô cùng cảm động, sau đó… trong đầu nổ tung, mặt đỏ bừng, trong đầu không ngừng vang lên thanh âm: 'hắn đã biết.'

 

Bàng đại nhân, ngài nhất định phải đi con đường làm bạn cùng chị em phụ nữ sao?

 

Yến Kiêu ôm ly trà nóng, cảm xúc trăm mối ngổn ngang, ngẩng đầu lại nhìn thấy Bàng Mục mỉm cười với nàng, lộ ra hàm răng trắng lấp lánh. Nàng nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng nhịn không được, quay đầu, khẽ cười ra tiếng.

 

Liêu Vô Hà nhìn động tác của hai người, vẻ mặt hiểu rõ, lại nói:

-“Đúng vậy, thời gian Lý Phú xuất hiện quá mức trùng hợp, lại luôn miệng nói cái gì cũng không nhìn thấy, luôn có cảm giác như hắn che giấu gì đó. Đại nhân muốn dẫn xà xuất động sao?

 

Bàng Mục gật đầu,

-“Ta đã sai người mai phục chung quanh nhà của Lý Phú và Lý Thanh Liên, nếu việc này thật sự có quan hệ với bọn họ, Lý Phú đi mà không về, bọn họ trong lòng sẽ bất an, nhất định sẽ có hành động.

 

Kế sách của Bàng Mục rất chu toàn nhưng không ai ngờ tới, phu thê Lý Thanh Liên lại chủ động đầu thú.

 

-“Đại nhân, Lý Xuân là do dân phụ gϊếŧ, không liên quan tới Lý Phú!

 

Lý Thanh Liên vừa dứt lời, Vương tú tài lại nhận tội, nói người là do hắn gϊếŧ, không liên quan Lý Thanh Liên.

 

Bàng Mục cười lạnh,

-“Bản quan khi nào nói Lý Phú có tội?

 

Lý Thanh Liên và Vương tú tài cùng ngẩng đầu, kinh ngạc lẩm bẩm,

-“Nhưng, nhưng Lý Phú bị mang đến liền không thấy ra ngoài, bên ngoài đều nói hắn là hung thủ....

 

Nói xong, bọn họ cũng nhận ra là mình trúng kế, thế nhưng biểu tình không chút hối hận.

 

Bàng Mục,

-“Nếu tới cũng đã tới, nhận cũng đã nhận, sao không nói rõ ngọn nguồn sự tình?

 

Hai người lại tranh nhau nhận tội.

 

Quách ngỗ tác nhỏ giọng thì thầm với Yến Kiêu,

-“Lý Thanh Liên và Lý Xuân không hổ là cùng một mẹ đẻ ra, dáng vẻ đều cao lớn vạm vỡ. Vương tú tài lại yếu ớt mảnh khảnh, bộ dáng không bằng một nửa Lý Xuân. Ta thế nào cũng cảm thấy là nàng đẩy!

 

Yến Kiêu nghĩ nghĩ, nói:

-“Cũng chưa chắc, chưa nói đến con người khi ở trong tình huống khẩn cấp sẽ bộc lộ tiềm lực vô cùng. Vương tú tài yếu ớt thì cũng là nam nhân, đầu tiên liền chiếm ưu thế sinh lý bẩm sinh, nếu muốn ra tay, cũng chưa chắc không thành!

 

Cái gì là ưu thế sinh lý, Quách ngỗ tác nghe không hiểu, nhưng tiếp xúc một thời gian, cũng mơ hồ đoán được ý nàng.

 

Hắn cân nhắc một lát, lại nghĩ ra một chuyện,

-“Đúng rồi, ta từng nghe sư phụ nói về vài trường hợp đặc biệt. Có nam nhân hàng năm ốm đau trên giường, cả người gầy trơ xương, cái chén cũng cầm không nổi, thế nhưng khi nhìn thấy hài tử sắp ngã trúng chậu than, cũng không biết lấy đâu ra sức lực, lấy tốc độ không thua người bình thường, nhào tới đỡ lấy hài tử. Ngay cả sư phụ cũng cảm thấy kỳ diệu, còn cố ý đi tìm nhân chứng để chứng minh sự thật. Giờ nghĩ lại, hẳn là cũng giống vậy!

 

Lúc này, tranh luận giữa phu thê Lý Thanh Liên cũng đến hồi kết. Vương tú tài dù sao cũng là người đọc sách, mồm miệng nhanh nhẹn hơn thê tử không biết bao nhiêu lần, biết cách bổ sung chi tiết, thành công nhận tội.

 

  Thanh Liên không thể đưa ra bằng chứng mình giết người, chỉ có thể khóc sướt mướt, nói:

-“Đó là súc sinh, tướng công, sao chàng phải vì hắn mà bỏ lỡ tiền đồ của mình. Là ta liên lụy chàng....

 

Tuy nàng không rành luật pháp, nhưng cũng biết dù là ngộ sát, Vương tú tài cũng không thể tiếp tục tham gia khoa cử.

 

Vương tú tài cười khổ, lấy ống tay áo lau nước mắt cho nàng,

-“Nương tử lo lắng nhiều, đọc sách nhiều năm như vậy, ta cũng đã hiểu rõ, ta thiên tư có hạn, có thể may mắn trúng tú tài là khó lắm rồi, lại hướng lên trên, thực sự là không thể. Thi hay không, vốn không khác gì!

 

Mọi người vốn cho rằng chỉ là án kiện ngộ sát đơn giản, nhưng sau khi nghe Vương tú tài và Lý Thanh Liên khóc lóc kể kể, đều khiếp sợ lại hận đến nghiến răng.

 

Lý Xuân trước kia thường đến nhà hai người quấy rầy, phu thê Lý Thanh Liên nhiều lần muốn dọn đi nhưng vì lo lắng cho cha mẹ già nên không đành lòng rời xa, vì thế kéo dài mãi đến giờ. Ngày đó Lý Xuân uống say liền đi đến nhà tỷ tỷ, không để ý có người đi theo sau mình.

 

Lý Phú đúng là nổi lên sát tâm, nửa đường còn tìm một cục đá sắc nhọn, ở phía sau không ngừng khua tay múa chân. Nhưng đúng như lời hắn nói, chuyện gϊếŧ người không phải người bình thường có thể làm, hắn hận Lý Xuân thấu xương nhưng lại lo nếu mình đi tù, người nhà không ai chăm sóc, cứ thế mâu thuẫn do dự nhìn Lý Xuân đi vào nhà Lý Thanh Liên.

 

Bỏ đi thì không cam lòng, gϊếŧ người thì không thể hạ thủ, cứ thế bức hắn muốn phát điên. Hắn cứ thế ngồi canh bên ngoài, không lâu sau thì nghe trong phòng có tiếng chửi bậy, tiếng hài đồng khóc thét chói tai cùng tiếng của vật nặng rơi xuống đất.

 

Vương tú tài mở lớp tư thục, dạy vỡ lòng cho trẻ trong thôn để kiếm thêm sinh hoạt phí nên khi thành thân đã nhờ người trong thôn xây một cái viện lớn ở bên ngoài, giờ này náo loạn như thế cũng không ai phát giác ra.

 

Lý Phú kinh hãi, sợ Lý Xuân hại người, lập tức phấn đấu quên mình vọt vào, lại thấy Lý Xuân nằm trên đất, đầu chảy đầy máu, Lý Thanh Liên thì gò má sưng đỏ, ôm lấy nữ nhi đang khóc không ngừng, cả người run bần bật, còn có Vương tú tài đang cả kinh ngây người.

 

Mình chưa ra tay, kẻ thù đã chết, Lý Phú trong lòng vui sướng, nhưng cũng đồng mệnh tương liên, cảm thấy người trung thực như phu thê Lý Thanh Liên vì người này mà ở tù thì không đáng, liền chủ động giúp bọn họ xử lý thi thể và che lấp.

 

Đều là người cùng thôn, Lý Thanh Liên nhận ra hắn, hai bên phục hồi tinh thần liền cùng nhau tính toán.

 

Vương tú tài ở nhà trấn an nữ nhi, Lý Thanh Liên sức lực lớn hơn cùng Lý Phú thừa dịp không có ai, lén đem thi thể đến Hoa Khê thôn.

 

Lý Thanh Liên khóc lóc, nói:

-“Lý Xuân không phải là người, ta là tỷ tỷ hắn nhưng hắn động chút là đánh là chửi, ta và tướng công ta đánh không lại hắn. Chuyện này cũng thôi đi, chúng ta vốn định nhẫn đến khi cha mẹ ta qua đời sẽ dọn đi, ai ngờ súc sinh kia ngay cả cháu gái của mình cũng không tha.... Nàng mới sáu tuổi ah. Mấy lần trước súc sinh kia đến, ánh mắt đã không đúng, có lần nhân lúc chúng ta không để ý, hắn liền động tay động chân với Hòe Hoa, ta và tướng công tức giận, đuổi hắn đi. Nhưng không ngờ hắn lại tới nữa, còn lợi dụng lúc say mà đánh ta và tướng công rồi quấy rối Hòe Hoa....

 

Nói tới đây, nàng nghẹn ngào không nói nên lời....

 

Vương tú tài vỗ vỗ tay nàng, nói:

-“Nương tử bị hắn đánh đến hôn mê, ta thân là trượng phu, không thể bảo hộ thê tử; thân là phụ thân lại không bảo vệ nữ nhi, uổng công đọc sách thánh hiền, thật sự không thể nhịn nữa, một liều ba bảy cũng liều, liền hung hăng nhào qua đẩy hắn một cái, ai ngờ, hắn… cứ vậy mà chết!

 

Tuy ngập tràn hận ý nhưng chuyện gϊếŧ người cũng không phải bình thường, nói tới đây sắc mặt hắn trắng hơn giấy,

-“Sau đó Lý đại ca xông vào, chúng ta tưởng tiêu rồi, ai ngờ hắn lại chủ động hỗ trợ che giấu, còn nói để thi thể Vương trang sẽ khiến người hoài nghi, đến lúc đó chúng ta khó thoát! Nhưng nếu ném ở Hoa Khê thôn thì khác, tuy hắn có hiềm nghi lớn nhất nhưng rốt cuộc vẫn không ra tay, không tìm được chứng cớ thiết thực, mà Lý Xuân tội ác chất chồng, có lẽ cuối cùng sẽ trở thành vụ án không thể kết!

 

Dù biết Lý Xuân làm đủ chuyện ác, nhưng khi mọi người nghe khổ chủ khóc kể, vẫn vô cùng tức giận. Ngay cả cháu gái sáu tuổi mà hắn cũng không tha. Quả là súc sinh....

 

Quách ngỗ tác vô cùng đồng tình, lấy tay áo lau nước mắt, thổn thức,

-“Đúng là tạo hóa trêu ngươi....

 

Yến Kiêu cũng cảm khái,

-“Hy vọng đại nhân có thể minh xét!

 

Bàng Mục sai người đưa Lý Phú lên, tiếng hành xác minh.

 

Lý Phú vừa nhìn thấy phu thê Lý Thanh Liên, ngẩn ra, sau đó giậm chân than dài,

-“Vì sao các ngươi lại tới?

 

Vương tú tài lắc đầu nói với hắn,

-“Lý đại ca cao thượng, chúng ta lại không thể để ngươi một mình ứng phó, đã khai toàn bộ.

 

Mấy ngày qua hai người luôn nơm nớp lo sợ, mỗi ngày đều sống trong lo sợ bất an, hơi có gió thổi cỏ lay liền như chim sợ cành cong. Mãi cho đến ba ngày trước, nghe nói Lý Phú bị triệu tập, hai người cảm thấy ngày lành đã chấm dứt.

 

Về sau thấy Lý Phú mãi không được thả ra, bên ngoài lại có tin đồn nói hắn là hung thủ, hai người càng thêm hoảng, cảm thấy không thể liên lụy người khác, liền quyết định tự đầu thú.

 

Trên công đường chỉ có tiếng khóc đứt quãng nức nở của Lý Thanh Liên.

 

Hồi lâu, Bàng Mục thở dài, nói,

-“Nếu các ngươi đã ra đầu thú, bên trong lại có nhiều khúc chiết như thế! Các ngươi có biết trong luật pháp còn có tình huống ngộ sát?

 

Ba người sửng sốt, cùng ngẩng đầu, vẻ mặt mờ mịt.

 

Yến Kiêu thở dài, đây là mù luật? Đừng nói xã hội cổ đại tin tức không linh thông, dù ở xã hội hiện đại phát triển cao, dân chúng cũng chỉ có hiểu biết tương đối về pháp luật, thế nên mới có nhiều vụ án oan.

 

Ngay cả Vương tú tài trình độ văn hóa tương đối cao cũng ấp úng nói không nên lời, tuy hắn đọc sách nhưng chưa từng xem qua pháp luật, cho nên đối với chuyện này cũng hoàn toàn không rõ.

 

Mấy người chỉ biết giết người thì đền mạng, thấy Lý Xuân chết liền luống cuống tay chân, đâu còn để ý tới chuyện gì khác.

 

Bàng Mục thổn thức,

-“Tuy không cố ý giết người nhưng ba người các ngươi lại phi tang thi thể, lại biết chuyện không báo, ngụy tạo chứng cớ, bản quan không thể xem như không thấy!

 

Vốn tưởng có sinh cơ, vừa nghe những lời này, đám người Vương tú tài vừa có hi vọng lại rơi vào tuyệt vọng.

 

Lý Thanh Liên quỳ xuống khóc nói:

-“Đều là ta liên lụy các ngươi. Nếu không phải ta có đệ đệ như vậy… Đại nhân, ngài muốn giết cứ giết dân phụ đi, buông tha cho bọn họ!

 

Vương tú tài cũng khóc, lôi kéo tay thê tử,

-“Nương tử, không cần tự trách, việc đã đến nước này, nhiều lời cũng vô dụng. Người là ta giết, ngươi… sau này nếu tìm được người đáng để phó thác cả đời, liền mang theo Hoa Hòe tái giá đi.

 

Nói xong, nước mắt rơi như mưa.

 

Mọi người trên công đường cũng vô cùng động dung.

 

Đợi tiếng khóc ngừng, Bàng Mục vỗ kinh đường mộc, nghiêm giọng nói:

-“Hạ nhân dưới công đường nghe phán!

 

Ba người vội quỳ thẳng người, có điều nước mắt vẫn rơi không ngớt.

 

-“Mười lăm tháng này, người chết Lý Xuân say rượu xâm nhập vào nhà thủ phạm Vương Chính Đức cùng tòng phạm Lý Thanh Liên, ý đồ gây rối, hai người các ngươi ra sức phản kháng mà không có kết quả, Vương Đức vì cứu thê nữ, trong tình huống cấp bách đã đẩy Lý Xuân, dẫn tới cái chết của hắn. Ba người các ngươi đã hợp mưu vứt xác, hủy diệt chứng cớ, ngụy tạo bằng chứng. Bản quan phán ba người các ngươi quét phố một tháng, cũng dán bố cáo thông báo các ngươi, răn đe cảnh cáo. Ba người các ngươi có phục hay không?

 

Đám người Yến Kiêu và ba người Vương Đức đều ngẩn người nhìn hắn.

 

Bàng Mục vỗ bàn quát,

-“Phục hay không?

 

Ba người Vương Đức nhìn nhau, cả người run rẩy, không thể tin được. Thật lâu sau, ba người mới quỳ xuống, khóc nói:

-“Phục. Đa tạ đại nhân!

 

************

ChươngTrước ... MụcLục ... ChươngKế

Post on 09/08/2022

 

No comments:

Post a Comment

Popular Posts