Đại Huyện Lệnh Tiểu Ngỗ Tác - Phần 28


 

Beta: Đào Mai

 

Chương 55

 

Bàng Mục sửa sang lại sổ con một cách nhanh chóng, viết kỹ càng tỉ mỉ tất cả sự tình lại, không có nửa điểm lấy việc công làm việc tư thỉnh công cho Lâu Văn Cử cùng Mạnh Kính Đình. Thánh nhân sẽ thưởng như thế nào, hắn không quan tâm.

 

Mạn Hinh cùng Kiều Dung hai người lại tới nha môn huyện Bình An một lần nữa, chính tai nghe Bàng Mục nói lời chắc chắn xong, xác định Triệu Lương cùng thủ phạm liên can Lâm Cao chính hẳn phải chết không thể nghi ngờ, hai người liền ôm nhau khóc ròng, khấu tạ Bàng Mục không thôi.

 

Lúc này lại đây, hai cô nương bỏ đi lớp phấn trang điểm, xiêm y cùng trang sức cũng đều đơn giản, có loại tẫn tẩy duyên hoa mỹ.

 

Yến Kiêu cảm khái thân thế hai người, chủ động đi ra ngoài tiễn một hồi.

 

Trước khi đi, Mạn Hinh mấy lần muốn nói lại thôi, lên xe ngựa xong, rốt cuộc là từ cửa sổ xe nhô đầu ra, tựa hồ là hạ quyết tâm, từ trong lòng móc ra một phong thư mang theo hương khí nhàn nhạt nhét vào trong tay nàng.

 

-“Yến cô nương, làm phiền ngài, làm phiền ngài chuyển giao thư này đến chủ bộ tiên sinh của huyện nha.

 

Chủ bộ tiên sinh…… Yến Kiêu trong đầu phảng phất như bị sét đánh.

 

Như vậy là có ý gì?

 

Mạn Hinh bớt đi ngượng ngùng, bên trong Kiều Dung liền che miệng cười rộ lên, trên mặt nàng ửng đỏ, xoay người đánh tiểu tỷ muội một cái, lại hai mắt đối Yến Kiêu nói:

-“Nô ngưỡng mộ tiên sinh, nhưng lại là kẻ tàn hoa bại liễu khó có thể xứng đôi, đó là chút tiếng nói lòng mình, đơn giản cũng cần hồi đáp. Nhưng nếu không nói một tiếng, trong lòng lại thực sự không bỏ xuống được, muốn nói một lời từ biệt với Liêu tiên sinh……

 

Ngày trước nàng cũng tôn sùng tài tử giai nhân, rất nhiều bên người danh sĩ có giai nhân phấn hồng nhìn mãi cũng quen mắt, cũng có đôi tạo nên một đoạn giai thoại, Mạn Hinh có ý niệm này không tính hiếm lạ. Nhưng nàng rõ ràng cố ý, lại vẫn là dứt khoát lựa chọn rời đi, nhưng thật ra khó được.

 

Xe ngựa chậm rãi rời đi, lưu lại Yến Kiêu thể xác và tinh thần hỗn độn đứng ở tại chỗ, trong tay nhéo lá thư kia giống như củ khoai lang phỏng tay, ném cũng không phải, không ném cũng không phải.

 

A a a a, làm sao bây giờ!

 

Tuy nói thời đại này là thế, nhưng nếu nàng giao, có thể phá hư hạnh phúc gia đình của thần tượng hay không?

 

Nhưng nếu là không giao, lại cảm thấy thực có lỗi với một mảnh si tâm của Mạn Hinh……

 

Trong lòng Yến Kiêu cân nhắc trái phải hận không thể cào trọc đầu mình, dọc theo đường đi đều lầm bầm lầu bầu, cuối cùng Tiểu Bạch Mã không kiên nhẫn, trực tiếp giơ lên cái đuôi đánh nàng một cái.

 

Yến Kiêu ai u một tiếng phục hồi lại tinh thần, dứt khoát duỗi tay xoa đầu nó tiếp tục rối rắm,

-“Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ a tiểu bạch! Ta hiện tại nên đuổi theo, trả thư cho nàng!

 

Nhưng nàng cùng Mạn Hinh hai người ở hai thành khác nhau, đứng một lúc rồi quay lại cửa nha môn, mới vừa nhấc đầu, không biết sao xui xẻo lại thấy Đổng phu nhân mang theo một đôi nhi nữ từ đối diện lại đây.

 

Yến Kiêu tức khắc giật mình một cái, theo bản năng giấu thư ở phía dưới mông, cười gượng chào hỏi đối phương.

 

Đổng phu nhân:

....

 

Biểu tình của nàng phức tạp hướng mắt đến dưới thân Yến Kiêu, chậm rãi tiến lên, thấp giọng quan tâm nói:

-“Chẳng lẽ là cô nương đến ngày? Nếu là không tiện, ngươi chờ một lát, ta đi thay ngươi lấy xiêm y che đậy.

 

Yến Kiêu sửng sốt, chợt rơi lệ đầy mặt.

 

Phu nhân, cầu xin ngài đừng tốt với ta như vậy! Ta hổ thẹn!

 

Khi nói chuyện, tiểu Bát thấy nàng chậm chạp chưa về, ra cửa nghênh đón, nhìn thấy nàng xong há mồm liền nói:

-“Yến cô nương đã về rồi, aizza, có phải cô nương ngồi phải thứ gì hay không?

 

Yến Kiêu:

-“……Câm miệng!

 

Cái đồ mắt sắc!

 

Đổng phu nhân nhìn người trước mắt. Thấy vẻ mặt Yến Kiêu xấu hổ, lại không dám cùng chính mình đối diện, lập tức hiểu,

-“Các ngươi cứ từ từ, ta đi trước…

 

-“Phu nhân chậm đã!

Yến Kiêu lại hung hăng trừng mắt liếc nhìn tiểu Bát một cái, căng da đầu xoay người xuống ngựa, còn không quên đem thư đặt vào lòng bàn tay, cọ tới cọ lui đi tới trước mặt Đổng phu nhân, nhỏ giọng nói,

-“Phu nhân, thật sự là ta suy xét không chu toàn, cái này?

 

Hiện giờ Đổng phu nhân đã nhìn ra manh mối, nếu nàng tiếp tục giấu giếm, ngược lại gây ra khúc mắc trong gia đình họ.

 

Xét đến cùng, vẫn là chính mình quá xen vào việc người khác chút, thật sự hỗn trướng!

 

Yến Kiêu trong lòng hối hận không thôi, hận không thể có thể tự mình tát mình mười tám cái bạt tai, ai ngờ Đổng phu nhân thoáng nhìn thấy bên ngoài phong thư là dòng chữ viết một cách tinh tế, nháy mắt hiểu rõ, thế nhưng lại cười lên tiếng.

 

Yến Kiêu:

-“Không..?

 

Đổng phu nhân thống khoái cười một hồi, mặt như đào hoa, trông thật rạng rỡ.

 

Nàng giơ tay nhẹ sờ búi tóc, tiếng mang ý cười nói:

-“Đã là của phu quân, cô nương chỉ lo giao cho hắn là được, làm sao trốn tránh khổ như thế?

 

Yến Kiêu quả thực cho rằng chính mình xuất hiện ảo giác, thật cẩn thận hỏi:

-“Chính là, nhưng cái này....

 

-“Cô nương cho rằng ta sẽ tức giận, lại cảm thấy khiến ta nổi giận, có phải hay không?” Đổng phu nhân cười nhìn nàng, hỏi ngược lại.

 

Yến Kiêu ngoan ngoãn gật đầu, cúi đầu nhìn mũi chân chính mình, hối hận không ngừng,

-“Ta, thật sự là ta không phải.

 

Ai ngờ Đổng phu nhân lại cười, không chỉ có nàng cười, đoán tám chín phần mười tiểu Bát đi theo cũng cười ha hả, ngược lại làm cho Yến Kiêu ngây ngốc.

 

-“Không phải ta khoe khoang, chỉ là nhân phẩm phu quân như vậy, rất nhiều nữ tử ái mộ cũng chỉ là tình lý bên trong.

Đổng phu nhân cười nói, sóng mắt lưu chuyển có chút tự tin,

-“Nam tử như thế, nữ tử cũng thế.

 

Yến Kiêu ngẩn ra, chợt phục hồi tinh thần lại, đôi mắt chậm rãi mở to, hỏi dò:

-“Phu nhân ngài cũng?

 

Thường xuyên thu được thư tình?!

 

Đổng phu nhân thế nhưng nửa điểm không kiêng dè, thoải mái hào phóng gật gật đầu,

-“Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu; có quân tử, tâm hướng tới đây, cũng là nhân chi thường tình, có cái gì kỳ quái?

 

Yến Kiêu phát ra từ nội tâm oa một tiếng, thầm nghĩ cổ nhân các ngươi thật biết chơi đùa!

 

Đại khái là chơi cùng Tề Viễn tương đối nhiều, tiểu Bát cũng muốn đùa, lập tức đĩnh đạc nói:

-“Chẳng lẽ quê nhà cô nương không phải như vậy? Ban đầu đại nhân ở bên ngoài đánh giặc, lâu lâu liền có đại cô nương tiểu tức phụ hái được hoa ném tới! Ngẫu nhiên lên phố, còn có kẻ lớn mật đổ ập một đống túi tiền, khăn tay cho đại nhân…

 

Không thể không nói, cái câu “Đổ ập một đống” hình dung thật là cực kỳ sinh động, hắn vừa nói như vậy, Yến Kiêu trong đầu liền không tự chủ được hiện ra cảnh tượng Bàng Mục bị nhóm nữ tử mặt phấn váy hồng bao vây……

 

Nói thực ra, cho tới nay, Yến Kiêu cảm thấy tư duy chính mình là người hiện đại khẳng định so những người khác chắc chắn cởi mở hơn, nhưng hôm nay đã trải qua chuyện này, lại có cảm giác bi thương.

 

Trời thấy còn thương, nàng vừa mới bị nhóm tập thể cổ nhân xem thường……

 

Mang tinh thần hoảng hốt đi nhị đường, như cái xác không hồn giao thư cho Liêu Vô Hà, máy móc đi một bên ngồi xuống, nhìn chằm chằm Bàng Mục kẻ đang múa bút thành văn.

 

Đổ ập một đống.…

 

Bàng Mục thấy nàng nhìn mình mà dựng tóc gáy,

-“Đi ra ngoài một chuyến đây là làm sao vậy?

 

Yến Kiêu chống cằm, sâu kín thở dài,

-“Nghe nói, đại nhân bên ngoài tựa hồ rất được hoan nghênh.

 

Liêu Vô Hà không nhịn được cười ra tiếng, tùy tay xem qua giấy viết thư rồi ném vào chậu than đang cháy.

 

Bàng Mục cực kỳ xấu hổ gãi gãi đầu,

-“Nàng đừng nghe bọn họ nói bậy, dân chúng đem giỏ cơm canh ấm khao đại quân thì thường có, nhưng chuyện này, ai nói?!

 

Nói xong lời cuối cùng, hắn đều có chút nóng nảy.

 

Thấy cái dạng này của hắn, Yến Kiêu ngược lại phụt cười ra tiếng, cười tủm tỉm lại tỉ mỉ nhìn hắn từ trên xuống dưới vài lần, nghiêm túc gật đầu,

-“Đại nhân tốt như vậy, cũng hẳn là.

 

Bàng Mục khó được có chút ngượng ngùng, lại vẫn là bộ dạng vô tư hỏi:

-“Nàng thật cảm thấy ta tốt?

 

-“Đúng vậy,

Yến Kiêu cười đến mi mắt cong cong, lại hung hăng hướng hắn giơ ngón tay cái,

-“Đại nhân tốt chừng như vậy!

 

Bàng Mục liền ngây ngô cười, sờ sờ cái mũi, cũng giơ ngón tay cái,

-“Nàng cũng tốt như vậy!

 

Hai ta đều tốt như vậy, không phải là một đôi sao?

 

Một bên Liêu Vô Hà nhìn mà lắc đầu, thầm nghĩ chính mình quả nhiên vẫn là lớn tuổi rồi, hiện giờ nhìn thấy cảnh này mà cảm giác tê răng…

 

Hai người nói giỡn vài câu, cũng không có tiếp tục tại đây làm càn.

 

Yến Kiêu thấy bọn họ bày biện công văn trên bàn đến mức không còn chỗ hở, liền hỏi:

-“Án tử lần này khó giải quyết như thế, liên lụy rộng rãi đến nhiều mặt, đại nhân chắc vội.

 

Bàng Mục gật đầu, thuận tay xoa xoa huyệt Thái Dương,

-“Án tử tuy rằng kết thúc, nhưng những người ăn thần tiên phấn không thể mặc kệ. Ta đã liên lạc quan viên các nơi, cần phải tìm được những người này sau tập trung quản lý, thẳng đến khi bọn họ từ bỏ. Mặt khác, còn có thứ thần tiên phấn này, cần phải theo Lâm Cao này nói ra nơi xuất, nhổ cỏ tận gốc, vĩnh tuyệt hậu hoạn.

 

-“Càng có Lại Bộ Thị Lang Phương Chi An kia, vốn là cựu thần của tiên hoàng tại vị, ở Lại Bộ nhậm chức cũng hơn ba năm, trừ bỏ Triệu Lương ra, không chừng còn có chó săn khác, mấy năm nay hắn thu bao nhiêu hối lộ? Tiến cử, đề bạt bao nhiêu người? Hay còn quan viên triều đình nào khác thông đồng làm bậy? Đều phải nhất định điều tra rõ, không có dung thứ.

 

Sự kiện này qua đi, công văn chính là một đống đầy chuyện linh tinh vụn vặt, kế tiếp càng miễn bàn khả năng rút dây động rừng, không có mấy tháng tuyệt đối không xong.

 

Yến Kiêu nghe xong cực kỳ cảm khái,

-“Còn có không đến một tháng chính là huyện thí, nghe nói không ít thí sinh đều ăn thần tiên phấn, bỏ lỡ như vậy, thật là đáng tiếc.

 

Mười mấy năm gian khổ học tập, hiện giờ trường thi còn không đến được, thật là thua một cách nghẹn khuất.

 

-“Triệu Lương nên giết, nhưng bọn họ cũng nên chịu giáo huấn,

Liêu Vô Hà là người từng trải, đối với bọn hậu bối thật là vừa thương vừa hận lại đau lòng, ngữ khí khó tránh khỏi nghiêm khắc chút,

-“Khoa cử một chuyện vô cùng quan trọng? Nhiều kẻ tâm tư thối nát như vậy, khen ngược bọn chúng, khiến bọn chúng tưởng hay mà làm loạn, người khác tùy tiện cho thứ gì cũng lấy, dăm ba câu đã lừa gạt được bọn chúng đưa tiền, ta còn thấy xấu hổ thay bọn chúng!

 

Dừng một chút, hắn lại căm hận nói:

-“Thần tiên phấn, thần tiên phấn, nghe tên này liền biết không phải đồ vật gì đứng đắn, người khác trốn còn không kịp, những người này lại vội vàng đoạt để ăn, thật sự là muốn hai chân giẫm một cái làm thần tiên?

 

Bàng Mục nhịn không được nói giúp một câu:

-“Aizza, người đọc sách, tính tình khó tránh khỏi có chút thuần lương, chắc bọn họ cũng không nghĩ tới nhân tâm sẽ hư đến hoàn cảnh như thế!

 

-“Đúng vậy, bọn họ không thể tưởng tượng được,

Cơn giận còn sót lại chưa tiêu Liêu Vô Hà nói,

-“Kết quả là, còn không phải tự hại chính mình?

 

Yến Kiêu cũng nói:

-“Ngã một lần khôn hơn một chút, trải qua chuyện kinh hãi này, bọn họ ngày sau có làm gì cũng sẽ đánh lên mười hai vạn phần cẩn thận, sẽ không còn khiến tiên sinh thất vọng rồi.

 

Liêu Vô Hà cũng ý thức được chính mình có chút thất thố, nghe vậy không biết nên khóc hay cười nói:

-“Cái gì mà bảo ta thất vọng? Ta lại không phải cha mẹ ruột bọn họ, quản rộng như vậy làm gì!

 

Yến Kiêu cùng Bàng Mục ngoài miệng chính là nói đúng vậy, lại nhịn không được ngầm trộm trao đổi ánh mắt: 'Ngài nếu không phải thất vọng, vì sao lại ở chỗ này dậm chân? Thật là người mạnh miệng mềm lòng.'

 

-“Hai người các ngươi ở trước mắt làm cái quỷ gì!

Liêu Vô Hà vừa thấy hai người mắt đi mày lại, trực tiếp cười nói,

-“Có chuyện liền nói!

 

-“Không có!

 

Yến Kiêu cùng Bàng Mục thuần thục mà ngẩng đầu, trăm miệng một lời nói, miễn bàn có bao nhiêu kiên quyết phủ nhận.

 

Liêu Vô Hà chán nản, vừa muốn mở miệng, bên ngoài liền có người thông báo, nói Phùng đại phu có việc muốn nói.

 

Bàng Mục đối Phùng đại phu cực kỳ kính trọng, nghe vậy vội gọi người mời vào tới.

 

Phùng đại phu xác thật rất bực mình, hơn nữa chọc hắn tức giận là kẻ mấy ngày hôm trước còn nửa chết nửa sống Vệ Lam.

 

-“Lão phu già rồi, lời nói cũng không ai nghe,

Phùng đại phu tức giận vỗ cái bàn nói,

-“Tiểu tử kia khó khăn nhặt về một cái mạng, không phải là nói cần tĩnh dưỡng một hai năm sao, hôm nay mới tỉnh, thế nhưng trộm kêu tên ngốc to con kia đi tìm sách tới đọc!

 

Bàng Mục ba người hai mặt nhìn nhau, vừa muốn hỏi kỹ, lại thấy Phùng đại phu lại lần nữa vỗ án dựng lên, lần này trực tiếp mắng,

-“Đọc đọc đọc, đọc cái rắm!

 

Ba người:

....

 

Lần này mọi người không dám nói tiếp.

 

Phùng đại phu uống một hơi cạn sạch nước trà trên bàn, đợi nửa ngày, phát hiện thế nhưng không một người nói chuyện, không khỏi càng thêm buồn bực,

-“Các ngươi thấy thế nào?

 

Yến Kiêu nhìn về phía Bàng Mục: 'Đại nhân, người tài giỏi thường nhiều việc!'

 

Liêu Vô Hà cũng nhìn về phía Bàng Mục: 'Đại nhân, địa vị cao nên đứng đầu ngọn gió!'

 

Bàng Mục:

....

 

Được mọi người chờ mong Bàng đại nhân nghẹn nửa ngày, lúc này mới cười mỉa nói:

-“Chuyện này, Phùng đại phu, người này là có chí!

 

Lời còn chưa dứt, Phùng đại phu phất tay áo dựng lên, cả giận nói:

-“Ta liền biết kẻ này cùng các ngươi đều là xuẩn trứng nói không thông!

 

Dứt lời, phất tay áo bỏ đi.

 

Ba xuẩn trứng:

....

 

Nói không thông, vậy ngài đừng nói ngay từ đầu!

 

Nhưng nghe Phùng đại phu nói lên chuyện Vệ Lam trộm đọc sách này, mọi người đều cảm thấy ngoài dự kiến nhưng lại có tình lý bên trong, có tâm muốn hỏi đến, rồi lại sợ gợi lên chuyện thương tâm của hắn.

 

Nhưng Phùng đại phu lo lắng không phải không có lý, hiện tại tình trạng thân thể Vệ Lam rất kém, nếu không chú ý nghỉ ngơi chỉ sợ ngày sau sẽ để lại di chứng.

 

Yến Kiêu suy nghĩ một chút, nói:

-“Vừa lúc ta hôm nay tính toán làm đồ ăn bổ dưỡng, đại nhân vội lâu như vậy cũng đều mệt mỏi, buổi tối ta tự mình đưa qua, có thể lúc đưa cơm tiện để ý hắn, khuyên nhủ hắn…

 

Bàng Mục gật gật đầu,

-“Cũng vẫn có thể xem là một biện pháp tốt, chỉ là lại vất vả cho nàng.

 

-“Ta thì có vất vả cái gì?

Yến Kiêu bật cười,

-“Lúc này tổng cộng mới nghiệm thi một người, ta cùng Quách Ngỗ Tác hai người còn không đủ để chia.

 

Bàng Mục cùng Liêu Vô Hà:

....

 

Còn không đủ chia……

 

Yến Kiêu là ăn ngay nói thật, căn bản không nghĩ tới lời này rơi xuống lỗ tai người khác sẽ là kiểu gì, chỉ là vui mừng đi phòng bếp nhỏ.

 

Huyện Phạm Vị nha khác thứ tốt thì không có, đại khái là quanh năm suốt tháng ướp củ cải chua, nhưng thật ra cũng rất tuyệt.

 

Trước khi đi, Yến Kiêu cố ý mua một cái bình to, hiện giờ vừa lúc dùng tới.

 

Hầm gà vịt đơn thuần không khỏi có chút vị tanh, đặc biệt trong nha môn mọi người đều là người phương bắc, càng thêm không thích. Nhưng nếu là thêm củ cải chua, nước canh nháy mắt có vị thanh thanh. Chỉ là canh này yêu cầu thời gian tương đối dài, vừa lúc giữa trưa hầm, buổi tối ăn.

 

Bên trong lại thêm một chút táo đỏ, cẩu kỷ linh tinh giúp ích khí bổ huyết dưỡng thân, vớt sạch sẽ bọt trên mặt canh, cuối cùng đến nước canh trở nên trắng, chỉ sợ dùng nước canh này chan ăn với cơm, có thể ăn hai chén cơm mà vô cùng ngon miệng.

 

Khoảng thời gian trước nàng còn dùng đậu hủ khô làm thành miếng, đem bỏ thêm hành gừng tỏi giã nhuyễn cùng thịt băm nhét vào, dùng canh loãng nấu đến cạn bớt nước, chay mặn kết hợp, béo mà không ngán.

 

Thời điểm băm thịt, A Miêu nghe thấy động tĩnh lại đây hỗ trợ, thấy nàng đang làm cơm liền chủ động nói:

-“Trong phòng bếp có củ sen đấy, nghe nói là phải rất vất vả mới giữ đến bây giờ, trông còn rất tươi mới, phấn nhu ngọt thanh. Triệu thẩm mua nhiều, nhất thời dùng không xong, nếu là để tới ngày mai, chỉ sợ có chút già rồi đấy, cô nương có cần một ít không?

 

-“Vậy cũng tốt,

Yến Kiêu cười nói,

-“Ngươi đi góc tường lấy tiền trong bình trả tiền đi, giúp ta bảo Triệu thẩm nếu không cầm tiền ta sẽ không lấy đồ đâu.

 

A Miêu biết nàng thích sòng phẳng, cũng không chối từ, cười hì hì đi đếm một đống tiền đồng đem đi,

-“Triệu thẩm sợ lãng phí, cho nên ác độc hầm một nồi to, tổng cộng cũng dư lại không đến hai cân, chỉ cần chục tiền đồng cũng đủ rồi.

 

Không bao lâu, tiểu nha đầu quả nhiên ôm một mảng lớn củ sen lại đây, lại chủ động hỗ trợ rửa sạch sẽ.

 

-“Cô nương, là cắt miếng hay là băm thành miếng?

 

Yến Kiêu nhìn nhìn trên xà nhà treo một khối xương sườn phì nộn, cười nói:

-“Băm miếng to đi.

 

Củ sen cùng xương sườn cùng nhau kho tàu, tinh tế mềm mại, ăn vào mùa đông tốt nhất.

 

Nếu là không có củ sen, dùng khoai sọ cũng được!

 

Ở huyện Phạm Vị nha liên tiếp ăn củ cải chua ước chừng sáu ngày, bọn Yến Kiêu ăn đến phát chán, chỉ cảm thấy chính mình không chừng biến thành một cây củ cải. Hiện giờ khó khăn giải thoát ra được, sao lại không ăn đồ ngon lại bổ cho được?

 

Canh vịt hầm củ cải chua, đậu phụ chiên nhồi thịt, củ sen xương sườn nướng, ba dạng đồ ăn đều có, Yến Kiêu lại là người mười phần có cả mười, mọi người đều ăn đến lấy lưỡi liếm miệng, hô to đã ghiền.

 

Yến Kiêu lấy mỗi loại đồ ăn một ít, mang đến cho Vệ Lam, Đại Giang tới mở cửa, vừa ngửi thấy mùi vị liền suýt chảy nước miếng, chỉ là không dám động đũa.

 

-“Lam Lam nói, không thể ăn không lấy không của người ta mà phải trả tiền.

 

Yến Kiêu cười nói:

-“Ta đang có chuyện này nhờ ngươi, ta bên kia dùng nước dùng củi lửa rất nhiều, nhưng mọi người đều vội, chính mình lại làm không được, ngươi nếu có rảnh, ngày khác giúp ta gánh nước đốn củi được không?

 

Đại Giang nghe được đầy mặt đỏ bừng, đập tay vào ngực nói to,

-“Ta sẽ làm! Ta làm tốt, bọn họ so với ta đều không bằng!

 

Nói xong, lại quay đầu đi, lớn tiếng nói với Vệ Lam:

-“Lam Lam, ta làm việc nuôi ngươi! Đồ ăn này thơm quá, ngươi nên ăn nhiều hơn, nhanh đến đây mau!

 

Vệ Lam nghe vậy thở dài, chống quải trượng chậm rãi dịch đến trước cửa, rốt cuộc không cự tuyệt ý tốt này,

-“Đa tạ cô nương, chỉ là hiện giờ hai người chúng ta thân không có đồ vật gì tốt, không biết nên báo đáp mọi người cái gì.

 

Đại Giang nghe được tiếng hắn thở dài, nghe vậy vội la lên:

-“Ta, ta sẽ làm việc!

 

Vệ Lam vừa cảm động lại buồn cười,

-“Đúng, Đại Giang là có khả năng nhất!

 

Đại Giang liền thỏa mãn cười, lại vui sướng ăn.

 

-“Vệ công tử là người đọc sách, đạo lý lớn không cần ta nói,

Yến Kiêu cười nói,

-“Chỉ cần người tồn tại, lo gì ngày sau không có ngày báo đáp?

 

Vệ Lam hơi giật mình, trầm ngâm một lát, làm cúi chào,

-“Cô nương nói đúng, thụ giáo.

 

Yến Kiêu nghiêng người lánh nửa lễ, ngửi được trong không khí mơ hồ có mùi mặc hương mới mẻ, liền biết lời Phùng đại phu nói không giả.

 

-“Vệ công tử còn muốn tham gia kim khoa huyện thí?” Nàng nửa nói giỡn nửa nghiêm túc hỏi.

 

Vệ Lam không nghĩ tới đối phương một lần đối mặt liền biết được tính toán của chính mình, chần chờ một lát, đơn giản cũng không gạt.

 

-“Lần này trải qua đủ loại chuyện, ta như chết một lần,

Hắn chậm rãi dịch đến bên cửa sổ, ngơ ngẩn nhìn cây thanh tùng ngoài cửa sổ nói,

-“Hiện tại hồi tưởng lại, những thứ trong quá khứ đó sợ thật sự buồn cười. Ta bây giờ chết còn không sợ, còn sợ khảo thí sao?

 

-“Hiện giờ lòng ta dường như nghẹn một đám lửa, nhiều năm qua đi như vậy không cam lòng để hết thảy đốt hầu như không còn, nếu không đi thử một lần, thật sự chết không nhắm mắt.

 

-“Khoảng cách đến ngày bắt đầu khảo còn có gần hai mươi ngày, bệnh trong lòng ta đã qua, đã dưỡng tốt đến bảy tám phần, nếu như thế, cần gì lại mất không thời gian một năm?

 

Sau khi Yến Kiêu trở về liền thuật lại chuyện Vệ Lam nói từ đầu tới cuối một lần, mọi người nghe xong đều cảm khái vạn ngàn.

-“Câu nói cửa miệng, không phá thì không xây được.

 

Bàng Mục thổn thức không thôi,

-“Nếu hắn quả nhiên có thể một lần nữa đứng lên, tội gì không một lần nữa làm lại tốt hơn.

 

Liêu Vô Hà trầm mặc hồi lâu, qua một hồi lâu mới tìm người truyền lời,

-“Bảo với Vệ Lam viết một bài văn cho ta xem qua.” [Truyện này đăng tại trang web audiotruyendaomai.com]

 

 

*** *** *** *** ***

 

Chương 56

 

Bàng Mục thật ra có chút ngoài ý muốn nói,

-“Tiên sinh là nổi lên lòng thương người tài?

 

Bọn họ quen biết nhau gần mười năm, còn chưa từng thấy đối phương chủ động mở miệng muốn chỉ điểm ai đâu.

 

Liêu Vô Hà không nói phải, cũng không nói không phải,

-“Khoa cử có nhiều thủ đoạn, nếu quả nhiên có thể sáng rõ đạo lý, mới là kế thừa đại đạo.

 

Yến Kiêu nghe vậy rõ ràng: 'Vị này chính là cậy tài khinh người, so với việc luồn cúi mưu lợi hướng về phía trước leo lên, hiển nhiên càng chú trọng nội tâm cường đại.'

 

Gặp phải thảm cảnh khiến không chỉ có thay đổi cách xử thế đối với người khác của Vệ Lam, hiển nhiên cũng thay đổi cái nhìn vị tiên sinh này về hắn.

 

Sau đó Yến Kiêu quả nhiên lại đi tìm Vệ Lam, nói Liêu tiên sinh muốn kêu hắn viết một bài văn chương nhìn qua, ước chừng là cố ý chỉ điểm.

 

Vệ Lam cả người đều ngây người sau một lúc lâu, thế nhưng đột nhiên chống một cái chân gãy đứng lên, mặt đỏ lên, lắp bắp hỏi:

-“Là, là vị Liêu tiên sinh kia ư?

 

Yến Kiêu gật gật đầu,

-“Đúng vậy, chính là Liêu tiên sinh.

 

Vệ Lam đột nhiên hít hà một hơi, đôi mắt trừng đến lớn hơn nữa, thanh âm hơi hơi phát run hỏi:

-“Là vị viết "luận thời phú" Liêu tiên sinh ư?!

 

Tuy rằng đã sớm biết là vị chủ bộ họ Liêu kia trong nha môn, nhưng hắn vẫn luôn đều chỉ là hoài nghi, không dám thật hỏi.

 

Yến Kiêu nỗ lực hồi tưởng lại, lúc trước xác thật nghe Bàng Mục bọn họ nói Liêu Vô Hà có đại tác phẩm gì đó, liền lại gật đầu,

-“Chắc là vậy.

 

-“Ai nha!

Vệ Lam hung hăng đập một cái lên bàn, hai mắt đều hận không thể phát ra ánh sáng, lại có chút thụ sủng nhược kinh xoa xoa tay nói,

-“Thế này, nhưng phải làm thế nào cho phải! Ta, ta có tài đức gì!

 

Vị kia chính là Liêu tiên sinh đấy!

 

Trên phố sớm có đồn đãi, nói năm đó tính tình tiên đế đã có chút cổ quái, không những đối với hoàng tử tuổi trẻ sung sức lòng tràn đầy đề phòng, thường thường đa nghi, ngay cả nhìn đại thần tuổi trẻ trong triều cùng người đọc sách sinh khí bừng bừng bên ngoài cũng không lớn thuận mắt.

 

Dựa vào cái gì trẫm từ từ già đi, bệnh tật quấn thân, các ngươi lại sức sống tràn trề như thế? Không chừng đối trẫm một bệnh lão nhân lâu năm cũng chỉ là mặt ngoài kính trọng, sau lưng tất cả đều như hổ rình mồi……

 

Năm đó, tuổi Trạng Nguyên so Liêu Vô Hà có khi lớn hơn hai thế hệ, tài hoa lại không xuất sắc bằng hắn, nhưng tiên đế cố tình đem người từ vị trí thứ ba này thành Trạng Nguyên.

 

Nhưng tuy là như vậy, rất nhiều năm qua đi, trong lòng thế nhân nhớ kỹ vẫn cứ chỉ nhớ đến vị Bảng Nhãn kinh tài tuyệt diễm kia, cái gì Trạng Nguyên, Thám Hoa, người ta đã sớm quên hết!

 

Yến Kiêu tuy không thể đồng cảm như bản thân mình cũng bị, có thể tưởng tượng tới Liêu Vô Hà tuổi còn trẻ liền danh mãn cả nước, một thân tài hoa càng làm cho người khó có thể với tới, làm thần tượng trong cảm nhận người đọc sách.

 

Nàng sùng bái Liêu Vô Hà, đối với hắn tự nhiên ánh mắt mù quáng tín nhiệm, thấy Vệ Lam nói như vậy, cũng thật vui vẻ, liền nói:

-“Nghe nói tiên sinh còn chưa bao giờ nói vậy với ai đâu, ngươi cần phải viết thật tốt.

 

-“Rất đúng rất đúng, cô nương nói rất đúng!” Vệ Lam gật đầu như gà mổ thóc, hưng phấn mà nói.

 

Hắn thậm chí không rảnh lo cái chân gãy kia, chính là ở trong phòng xoay mấy vòng, cuối cùng vui mừng lộ rõ trên nét mặt nói:

-“Có thể được tiên sinh chỉ điểm một hồi, cho dù có chết, cũng không uổng công cuộc đời này!

 

Yến Kiêu thầm nghĩ, đại nhân còn nói ta đối Liêu tiên sinh quá mức nhiệt tình, thật nên gọi bọn họ đến xem, vị này mới là thật cuồng nhiệt……

 

Hiện tại trạng thái Vệ Lam có thể nói phấn khởi, hạ bút như có thần trợ, không quá nửa canh giờ, lại tự mình đưa đến ngoài phòng Liêu Vô Hà, cũng không dám nhiều lời, cung cung kính kính hành lễ liền đi trở về, trong bóng dáng mơ hồ lộ ra thỏa mãn.

 

Yến Kiêu cùng Bàng Mục cũng đều rất chú ý, còn lén lút chạy tới hỏi kết quả.

 

Liêu Vô Hà khẽ cười một tiếng,

-“Phá rồi mới lập, khác nhau như hai người. Mọi người chú ý hắn làm tinh thần hăng hái thêm, hắn hiện giờ như ngựa hoang được thả ra, cả người tràn đầy nhuệ khí mãnh liệt, nếu không có gì mà trì hoãn một năm, ngược lại làm giảm nhuệ khí.

 

Yến Kiêu cùng Bàng Mục đều thò đầu qua đi xem, nhưng thấy mãn thiên chi, hồ, giả, dã, lại là nói có sách, mách có chứng, nhìn một lát liền đồng thời la hét đau đầu.

 

Liêu Vô Hà bị bộ dáng hai người này đúng lý hợp tình tức cười, cười mắng:

-“Chạy nhanh đi thôi, đừng ở chỗ này chắn ánh sáng.

 

Vì thế hai người tiện tay bắt tay, vui mừng chạy, Liêu Vô Hà ở phía sau nhìn bóng dáng bọn họ nhảy nhót thẳng lắc đầu.

 

Đối với Vệ Lam, Yến Kiêu tiếc hận lại đồng tình, hiện giờ có thể được kết quả như vậy, cũng thay hắn vui vẻ, liền nghĩ nên làm chút gì đó chúc mừng mới tốt.

 

Bàng Mục đến trong thư phòng còn có một chồng cao công văn liền đau đầu, rầm rì nói:

-“Mệt thật sự, còn chưa ăn uống cái gì.

 

Hắn thà rằng đi ra ngoài bắt phạm nhân, mang binh đánh giặc, cũng không muốn nghẹn ở trong phòng xử lý công văn!

 

Hiện giờ Liêu tiên sinh thê nhi bên người, thoái thác công việc càng thêm thuần thục, nói gì cũng là lừa đảo…

 

Yến Kiêu bật cười, đem một đôi bàn tay to mười ngón tay hắn đều nhéo một lần, sau đó giơ tay vỗ vỗ cái ót hắn,

-“Đáng thương, án tử này không phải tầm thường, ngài lại vất vả vất vả, ta sẽ làm vài món cho ngài.

 

Bàng Mục thập phần hưởng thụ, sau đó phục hồi tinh thần lại liền cảm thấy có chút không thích hợp:

 

Cái động tác sờ cái ót này của nàng, cùng việc khi trấn an Tiểu Bạch Mã rồi cho nó ăn quả táo… Dường như không gì khác nhau.

 

Bàng Mục nhìn mọi nơi, thấy không có người, bỗng nhiên tâm sinh “Ác ý”.

 

Giọng nói hắn thanh thanh, đem nửa bên mặt sát lên,

-“Này……

 

Yến Kiêu ngẩn ra, sau khi lấy lại tinh thần cố ý giả ngu,

-“Cái gì?

 

Bàng Mục lại càng da mặt dày hướng bên kia lại gần, trong mắt tràn đầy chờ mong,

-“Nàng hôn ta liền không mệt.

 

Yến Kiêu cười ra tiếng,

-“Ngụy biện, đều là ngụy biện!

 

Bàng Mục hạ miệng xuống, tay sờ cằm, bỗng nhiên thở dài,

-“Cùng lắm thì ta ăn mệt chút, nàng không muốn thì thôi.

 

Yến Kiêu phụt cười ra tiếng, giơ tay đấm hắn một phen,

-“Phi, được tiện nghi còn khoe mẽ, đứng đắn chút đi!

 

Bàng Mục cho nàng đánh hai cái, lại bắt lấy tay nàng ấn ở ngực, nhẹ nhàng hôn hôn đầu ngón tay, thanh âm trầm thấp bất đắc dĩ nói:

-“Nàng nói ta oan hay không? Tiện nghi không vớt được, ngoan cũng không cho bán, thiên hạ nào có đạo lý như vậy?

 

Lời còn chưa dứt, Yến Kiêu đã nhanh chóng ở trên mặt hắn hôn một cái,

-“Rồi đấy!

 

Hai người tuy nói ra lòng mình, nhưng loại sự tình thân mật này rốt cuộc có điểm khó nói, hắn bất quá cũng nỗ lực tranh thủ thôi, ai ngờ thử lần này, thật đúng là thành công!

 

Cả người hắn bị một loại mừng rỡ như điên thổi qua, mặt đầy hồng quang đem khác nửa bên mặt sáp đi lên, nghĩa chính nói:

-“Bên này cũng muốn, đừng thiên vị…

 

Bàng đại nhân cuối cùng rốt cuộc vẫn là mang theo nửa bên mặt được thiên vị đi rồi, vừa đi còn thầm hận chính mình không đủ quả quyết: 'Lần sau còn có cơ hội, phải để nàng thơm bên này trước…'

 

Trong lòng Yến Kiêu vừa là buồn cười vừa là ngọt ngào, đi đường đều nhẹ nhàng giống như muốn bay lên tới, mới ra khỏi nha môn lại gặp ngay Vương công công.

 

-“U, nhìn ai đang vui mừng đây,” Vương công công làm mặt quỷ nói, “Vừa mới thấy ai?

 

-“Vừa rồi, đại nhân còn nhắc tới ngài đấy, cũng đã làm phiền tới ngài.” Yến Kiêu cũng không ngượng ngùng, thoải mái hào phóng nói.

 

Nhóm người bọn họ đối với hậu trạch quan viên kinh thành thật sự không biết gì giống như hai mắt bị bôi đen, Đổng phu nhân cũng chỉ thường lui tới tất cả đều là chính thê, đích nữ, làm sao sẽ biết nhà ai đệ đệ tiểu thiếp tình huống như thế nào? Nếu không phải Vương công công ở chỗ này, khó mà biết án này bao giờ mới phá được

 

Vương công công vui tươi hớn hở cùng nàng xua tay, cũng không kể công,

-“Cũng có gì cùng lắm là nghe được mấy kẻ thanh nhàn nói lung tung thôi.

 

-“Mặc dù là nhàn thoại, cũng không phải nghe sao?

 

Người này sống thông thấu lại tùy tính, năng lực thích ứng lại mạnh mẽ, Yến Kiêu còn rất nguyện ý cùng hắn nói chuyện tào lao.

 

-“Ngài đấy, nói chuyện quá xuôi tai,

Vương công công liền cười, cười xong lại thổn thức đánh giá khắp nơi,

-“Chớp mắt một cái, thời gian cũng qua thật, lại qua hai ngày ta lại phải đi về. Khi đến tốt xấu còn có Bạch cô nương, mẹ con Đổng phu nhân, nói nói cười cười cũng không tịch mịch……

 

Liêu Trăn năm sau chuẩn bị đi thi, vừa lúc này ở bên ngoài nhiều cần tiếp thêm kiến thức về dân sinh, bên người lại có phụ thân chỉ điểm, so với tiếp tục nghẹn ở Thái Học kinh thành vùi đầu đọc sách thì ở đây tốt hơn. Cho nên Đổng phu nhân ba người tạm thời cũng không chuẩn bị hồi kinh.

 

Còn Bạch Ninh, đây là một dã nha đầu, vừa tới đây liền không muốn trở về nhà.

 

Kinh thành dưới chân thiên tử, quy củ quá nhiều, cái này không được cái kia không được, tùy tiện nói một câu trong yến hội cũng không được, người như nàng? Vẫn là bên ngoài thích hơn, náo nhiệt lại tùy tính.

 

Nàng đã sớm cùng Đồ Khánh nói qua, hiện giờ muốn làm thân với Đổng phu nhân, dù sao cũng đã nói rồi cho nên vẫn là phải làm

 

Cho nên lúc này Vương công công vẫn phải chính mình trở về.

 

Tuy nói có thể ở trước mặt thánh nhân được thưởng, nhưng tưởng tượng đến mấy tháng kế tiếp lại phải lặp đi lặp lại cái loại cẩn thận chặt chẽ này, thận trọng từ lời nói đến việc làm sinh hoạt, hắn đối với cuộc sống tự tại hiện giờ có chút khó xa.

 

Bao nhiêu thứ, cái gì cuốn trứng, món kho, thịt dê mặt, chân gà kho, cổ vịt vịt cánh, lẩu cay, vịt canh củ cải chua……

 

Nghĩ nghĩ, hắn liền nhịn không được hung hăng nuốt nước miếng, sau đó đầy mặt chân thành nhìn về phía Yến Kiêu, lại nỉ non,

-“Luyến tiếc, thật luyến tiếc.

 

Yến Kiêu không nín được cười, ai biết lão nhân gia ngài là luyến tiếc người nơi này, hay là cơm nơi này?

 

-“Đúng rồi,

Vương công công vỗ đầu một cái, cũng không biết nhớ tới cái gì, bỗng nhiên thần bí từ trong lòng ngực móc ra một túi tiền nhỏ, nhét vào trong tay Yến Kiêu,

-“Đây là lão phu nhân trong nhà thưởng, bên ngoài tìm không ra thứ tốt, ta cân nhắc rồi, ta lại không có mẫu thân, tỷ muội, giữ cũng chẳng để làm gì, chi bằng tặng cho ngươi chơi. Mấy ngày ta bệnh đầu mơ màng hồ đồ, lần trước trong nha môn lại vội rối tinh rối mù, thường xuyên qua lại đến mức hồ đồ, ta suýt nữa lại phải mang về.

 

Lão phu nhân? Chẳng lẽ là Thái Hậu?

 

Yến Kiêu theo bản năng chối từ,

-“Quá quý trọng, ngài giữ lại cho chính mình là được.

 

-“Ta ăn không biết bao nhiêu bữa cơm của ngươi mà không trả tiền rồi, sao lại khách khí với ta như vậy?

Vương công công giả vờ tức giận nói,

-“Dù sao cũng là mang đến rồi.

 

Nói đến mức này, Yến Kiêu cũng cầm lấy, trực tiếp mở ra vừa thấy, vui mừng cực kỳ,

-“Cái này cũng thật đẹp, đa tạ ngài.

 

Là một chiếc vòng tay gồm một chuỗi mười tám bạch ngọc, mặt trên mỗi một hạt châu đều điêu khắc một hình dạng hoa sen khác nhau, sau lưng còn có khắc kinh văn, ước chừng là chữ Phạn, dù sao Yến Kiêu xem không hiểu, nhưng cũng không gây trở ngại nàng thích.

 

Nàng liền mang lên, xoay vòng hai cái, Vương công công cười tủm tỉm gật đầu,

-“Nhìn ngươi đeo vào trông hợp lắm,

 

Lại hơi hơi đè thấp thanh âm nói,

-“Nữ tử thuần âm, ngươi hàng năm lại làm việc này, chẳng phải là âm càng thêm âm? Cho nên, ta nhìn thấy cái này liền nhớ tới ngươi, tốt xấu cũng thêm an tâm phải không?

 

Yến Kiêu nghe thấy liền cảm động,

-“Buổi trưa hôm nay ta làm cá hầm cải chua, thịt cá mềm mềm, ê ẩm cay, rất thích hợp ăn tromg thời tiết trời đầy mây. Đúng rồi, ta nhớ rõ hôm kia ngài nói thịt heo khô ăn ngon, hai ngày nữa đi cũng mang nên mang theo một chút?

 

Vương công công liên tiếp gật đầu, lại da mặt dày đề yêu cầu,

-“Ngày ấy ta xem ngươi cho Liêu gia tiểu thư làm cái gì chà bông, mắt thấy mà thèm.

 

Yến Kiêu nỗ lực hồi tưởng lại, cười nói:

-“Chà bông, cái kia cũng tốt, trên đường ăn cơm không tự tại bằng trong nhà,  quay lại ngài nếu ăn uống không tốt, chẳng phải là nỗi của chúng ta sao, chỉ cần cho chút chà bông ở phía trên, lại thêm chút gia vị ăn cơm cũng rất ngon…

 

Ước chừng là ngày thường ở trong cung ăn cơm không tự tại, Vương công công vừa đến bên này liền đặc biệt thích ăn. Mấy ngày hôm trước tiểu bằng hữu Liêu Hành ăn cơm không ngon, Yến Kiêu liền làm cho nàng một nồi chà bông, Đổng phu nhân khi cho ăn cơm ăn cháo cũng bỏ vào, tiểu bằng hữu thích thật sự. Chỉ là không biết Vương công công nhìn thấy khi nào mà nhớ. [Truyện này đăng tại trang web audiotruyendaomai.com]

 

 

*** *** *** *** ***

 

Một án của Triệu Lương không liên quan đến quan lại nhiều châu phủ, cho nên tin tức được truyền khẩn cấp tám trăm dặm quay lại kinh thành, triều đình trên dưới cũng hung hăng chấn động.

 

Thánh nhân sấm rền gió cuốn, không bận tâm Lại Bộ Thị Lang Phương Chi An đau khổ cầu xin, trực tiếp sai người giam giữ hắn cùng vây cánh liên can, lại truyền tâm phúc tra rõ.

 

Lão sư của Phương Chi An, hai nguyên lão đại nhân trong triều cũng bị hung hăng răn dạy, giao trách nhiệm ở nhà đóng cửa ăn năn, không biết ngày về .

 

Buổi tối cùng Thái Hậu dùng cơm, thánh nhân nói lên việc này vẫn là cảm khái vạn ngàn.

 

-“Trẫm nể mặt phụ hoàng trên trời, trọng dụng mấy cựu thần đó, nhưng bọn họ? Chỉ sợ trong lòng còn vẫn cho rằng trẫm chỉ là hoàng tử không được sủng ái vô dụng, căn bản là không đặt trẫm ở trong mắt! Hôm nay đều dám trắng trợn táo bạo mua quan bán tước, không phải châm chọc trẫm không quản nổi giang sơn, sắp tới sụp đổ sao?

 

-“Nhìn cả triều văn võ bá quan, mười năm giống như một ngày cũng chỉ có hắn thiệt tình đãi trẫm! Quả nhiên là thiên hạ chỉ có một trung thần, trẫm tất nhiên muốn thật mạnh thưởng hắn.

 

Hắn cùng Bàng Mục quen biết từ thời niên thiếu, tình cảm thâm hậu, lén cũng còn thấy tương xứng.

 

Thái Hậu hỏi lại:

-“Định Quốc Công đã phong rồi, ngài lại muốn như thế nào?

 

Đừng nói thân Bàng Mục, ngay cả cha mẹ hắn huynh đệ đều đã sớm truy phong, gia phong, thậm chí liền không biết khi nào xuất hiện nhi nữ thì đều có tước vị…

 

Thánh nhân quả nhiên cũng chần chờ.

 

Phía trên quốc công còn có cái gì?

 

Dưới gối hắn có hai hoàng tử nhưng cũng sắp lớn, có thể phong chỉ sợ chỉ có tam sư Thái Tử, nhưng lại gập vấn đề lập trữ……

 

Tự mình trải qua quá trình tranh quyền đoạt vị thảm khốc, thánh nhân kỳ thật cũng rất không muốn lập Thái Tử, cảm thấy giờ chưa quan trọng, chờ về sau trực tiếp chọn người nhất thích hợp nhường ngôi.

 

Nhưng nếu là ban thưởng tài vật, lại quá tục.

 

Mấu chốt là hắn cũng không thiếu!

 

Thái Hậu nói:

-“Định Quốc Công không phải là hạng người tham luyến quyền thế phú quý, nếu tùy tiện hành sự, ngược lại xem nhẹ hắn.

 

-“Mẫu hậu nói phải.

Thánh nhân gật đầu, lại xoa xoa tay nói,

-“Nhưng nếu không có nửa phần tỏ vẻ, trong lòng trẫm thật là bất an.

 

Hắn vì người trong thiên hạ, chủ động thối lui đến huyện Bình An nho nhỏ đã đủ ủy khuất, hiện giờ lập được công lớn, có thể nào không có ban thưởng?

 

Thái Hậu cười vỗ vỗ tay hắn, từ ái nói:

-“Thiên hạ to lớn, trân bảo muôn vàn, chỉ có tấm lòng là khó được nhất.

 

Thánh nhân trước mắt sáng ngời,

-“Thỉnh mẫu hậu dạy ta.

 

-“Tín nhiệm,

Thái Hậu cười nói,

-“Hắn chịu thoái nhượng đến tận đây, đó là tin tưởng tình nghĩa huynh đệ với bệ hạ; mà bệ hạ cũng phải cho hắn thấy, tự nhiên cũng là ngang nhau tín nhiệm.

 

Bà từ một phi tần không được sủng ái hiện giờ là Thái Hậu, tự nhiên không phải công của ai, cũng tự biết là vì ai mà tính toán.

 

Hiện giờ thiên hạ thái bình, trước kia những kẻ giấu đầu lòi đuôi có lòng liền dần dần lộ đầu, cả ngày được cơ hội liền chỉ cây dâu mà mắng cây hòe nói chút lời toan tính, lại đầy mặt ưu quốc ưu dân hiên ngang lẫm liệt bảo mẫu tử họ đề phòng hắn đuôi to khó vẫy.

 

Quả thực chê cười, nếu Định Quốc Công kia thực sự có lòng không phục, một năm trước hắn nắm mấy chục vạn tinh binh, chớ nói bức vua thoái vị tạo phản, buộc mẫu tử bọn họ viết xuống chiếu thư thoái vị có gì khó? Tội gì chờ đến khi hoàng nhi ngồi ổn vương vị?

 

Người kiêu dũng thiện chiến như vậy, lại biết đúng mực, hiểu cách tiến lùi của thần tử, là mẫu tử bọn họ may mắn, cũng là Đại Lộc Triều này may mắn.

 

Quân thần tin lẫn nhau, chân thành đoàn kết, bà thực yên tâm, các bá tánh cũng thực an tâm.

 

Việc này quá tốt.

 

Thánh nhân sau khi nghe xong, như đạt được chí bảo, lập tức đứng dậy hành đại lễ,

-“Đa tạ mẫu hậu đề điểm, nhi thần như thể hồ quán đỉnh, trong lòng đã có chủ ý.

 

Mấy ngày sau, Bàng Mục liền thu được một phong thư thánh nhân tự tay viết.

 

Hắn giống như thường rửa tay sạch sẽ, hướng triều đình phía bắc đã lạy tam bái, lúc này mới mở ra thư xem, kết quả càng xem tay càng run, cả người nổi da gà, cuối cùng điểm tâm trong miệng đều mau phun ra.

 

Liền thấy chữ viết rồng bay phượng múa của thánh nhân nói:

-“……Cao tòa cô hàn, ưu tư giao sợ, cực niệm…… May mà con đường phía trước tuy khó đi, có quân làm bạn, ái khanh trong lòng trẫm tựa bảo kiếm, một lòng hướng tới trẫm, luôn luôn thuận lợi, lòng trẫm rất an ủi. Lại, mỗi khi đêm khuya tĩnh lặng, trằn trọc, nhớ năm đó, ta ngươi nắm tay cùng đi, ngủ chung một giường, rất sung sướng… Hiện giờ cách xa nhau ngàn dặm xa, không biết khi nào có thể tái kiến, tự đừng đi, tư chi như cuồng…… Khác, phủ quốc công, đây là hình minh hoạ, ngày ngày mong quân về, trông mòn con mắt……

 

************

ChươngTrước ... MụcLục ... ChươngKế

Post on 09/10/2022

 

No comments:

Post a Comment

Popular Posts