Đại Huyện Lệnh Tiểu Ngỗ Tác - Phần 55


 

Beta: Đào Mai

 

Chương 109

 

Yến Kiêu nhìn lại manh mối viết trên sổ mấy canh giờ, cảm thấy hay là nên đến hiện trường nhìn một lần.

 

Hiện trường Hồng thị bị tập kích ở ngoài thành ba mươi dặm, cưỡi khoái mã không đến một canh giờ là đến. Mà lúc này đã qua nửa giờ Thân, ngày xuân trời tối sớm, Bàng Mục không yên tâm, quyết định đi theo nàng một chuyến.

 

-“Để Đỗ bộ đầu đi theo ta là được,

Yến Kiêu biết hắn gần đây vội vàng lo chuyện viện thí, bận đến mức chân không chạm đất,

-“Còn có tiểu Lục tiểu Bát nữa.

 

-“Một sơ sót nhỏ cũng dẫn đến cái sai lớn,

Bàng Mục không khỏi phân trần nói, gọi người đi dẫn ngựa,

-“Bên này có Liêu tiên sinh nhìn chằm chằm, trong chốc lát cũng đã trở lại. Lại nói, hơn nữa đây có thể là án liên hoàn, nếu không kịp thời phá án, mọi người chắc chắn sẽ hoảng sợ, thí sinh cùng giám khảo cũng không thể an tâm ứng đối.

 

Thấy hắn khăng khăng như thế, Yến Kiêu cũng không kiên trì, hai con ngựa một đen một trắng như cơn gió phi thẳng đến ngoài thành.

 

Dọc theo đường đi Yến Kiêu đang âm thầm quan sát:

Vùng này hầu như hoang vu, hẻo lánh, ven đường thậm chí có thể thấy mấy ngôi mộ. Trên mấy cái cây chết héo, không biết có loại chim gì đó một thân đen xì  không thấy rõ lông, tròng mắt chuyển loạn kêu cạc cạc, gió thổi qua, bốn phía cỏ dại cao bằng người vang lên tiếng xoẹt xoẹt, càng thêm dọa người.

 

Không biết có phải tin tức Hồng thị bị tập kích truyền ra ngoài hay không, thời điểm bọn họ đến, trên con đường vốn đã nhỏ hẻo lánh, nửa bóng người cũng không thấy, chỉ còn lại khoảng hiện trường được bọn nha dịch dùng dây thừng cột lấy gậy gỗ bao quanh trước đó không lâu, trông thật lẻ loi đáng thương.

 

Yến Kiêu xoay người xuống ngựa, đưa mắt nhìn bốn phía, chỉ thấy một mảnh cỏ cây hỗn độn, đừng nói con người, ngay cả đông nam tây bắc cũng khó mà phân biệt.

 

-“Lúc ấy phạm nhân hẳn là trốn ở chỗ này,

Bàng Mục chỉ vào một bụi cỏ rậm rạp lõm vào rõ ràng bên đường nói,

-“Đợi Hồng thị đến gần, đột nhiên nhảy ra.

 

Yến Kiêu gật gật đầu,

-“Loại người như thế nào sẽ lựa chọn phục kích ở địa phương này?

 

Nếu nói đến tiền tài, đoạn đường thật sự không thể nói tốt.

 

Bởi vì con đường này trước đây thường bị người chăn dê đi qua, sau đó không biết ở năm này bị mấy đàn cừu lớn chạy qua, dần dần không có ai sửa chữa, con đường này cũng ngày càng hoang phế, chỉ có đoạn đường gần cuối Tây Sơn thôn, có  không ít thôn dân có lá gan lớn sẽ đi đường tắt.

 

Mà Tây Sơn thôn, không có chút liên hệ nào với cái gọi là giàu có.

 

-“Cả hai người bị hại đều nói trước đó cũng không có gì bất thường, lúc nghe thấy phía sau có động tĩnh, còn chưa kịp xoay người đã bị đánh ngã,

Yến Kiêu ôm cánh tay, đi quanh hiện trường nói,

-“Chắc chắn hắn có thân thủ vô cùng nhanh nhẹn.

 

Sau khi bị tập kích, Hoàng Hoa được người nhà tìm thấy, còn Hồng thị sau khi tỉnh lại tự tập tễnh đi về nhà, sau đó tìm lang trung trong thôn xử lý sơ qua, lúc này mới đưa đến quan phủ báo án……

 

Hai vụ án đều phát sinh khi trời tối, lại đoạn đường hẻo lánh hoang vắng như vậy, theo bản năng họ sẽ đề cao cảnh giác, phản ứng so với ngày thường càng nhanh hơn. Mà tên phạm nhân kia lại có thể nhẹ nhàng đánh các nàng khiến họ trở tay không kịp, tuyệt đối không phải người hành động vụng về.

 

Mà dưới phong trào yêu thích võ học của Tuấn Ninh phủ, không thiếu nhất chính là thân thủ nhanh nhẹn.

 

Bàng Mục gật đầu tỏ vẻ tán đồng, tùy tay nhặt lên một nhánh cây vẽ mấy vòng trên mặt đất, đại diện cho phủ thành và hai địa điểm gây án,

-“Hung thủ có khả năng là người của thôn trấn phụ cận, bởi vì khi xảy ra vụ án, cửa thành đã đóng, hung thủ mặc dù chạy trốn cũng không có cách nào vào thành, nếu thức trắng đêm không về, rất dễ dàng để lộ dấu vết. Hơn nữa nơi này cách phủ thành quá xa, đi bộ vào ban ngày cũng mất rất nhiều thời gian, chỉ để cướp ít bạc vụn này? Quá không hợp với lẽ thường. Nếu là người thôn trấn thì sẽ khác, dễ đến cũng dễ trốn……

 

Hai nạn nhân đều là nông hộ bình thường, Hoàng Hoa bị cướp mất nhiều nhất cũng chỉ có 5 lượng bạc, Hồng thị càng ít hơn, chỉ có bốn lượng, nhưng trả giá như vậy cũng quá đắt, hoàn toàn kém xa.

 

Yến Kiêu xem xét kỹ lại chỗ này một lần nữa, chung quy vẫn không có thêm manh mối mới, quyết định thuận đường đến nhà nạn nhân xem vết thương.

 

Đầu tiên là Hồng thị.

 

Đây là một hộ gia đình cực kỳ bình thường, ba thế hệ người cùng ở dưới một mái hiên, trong viện nuôi một con chó, mấy con gà vịt, trong góc còn có một con heo, gà gáy chó sủa ồn ào, tràn ngập hơi thở cuộc sống bình dị.

 

Gần chạng vạng, tất cả mọi người đang vội vàng nhóm lửa nấu cơm, thấy Tri phủ đại nhân tự mình đến, đều sợ tới mức khó lường, run run rẩy rẩy quỳ rạp xuống đất.

 

Yến Kiêu giải thích rõ ý đồ của mình, nam nhân của Hồng thị còn có chút khẩn trương,

-“Nhưng ngài, ngài không phải là ngỗ tác sao?

 

Bà nương hắn còn sống mà!

 

Ở nông thôn, các bá tánh chỉ vùi đầu vào nghề nông, cũng không được như bá tánh trong thành, tin tức linh thông

 

Tâm tư của nam nhân thành thật lộ hết ở trên mặt, không thể nghi ngờ, Yến Kiêu không biết nên khóc hay nên cười nói:

-“Bệ hạ anh minh, hiện giờ ta kiêm chức bộ đầu Hình Bộ, hiệp trợ điều tra án kiện ở khắp nơi.

 

Sau khi nghe nàng giải thích, mọi người không khỏi hoảng sợ, lại rối tinh rối mù quỳ một lần nữa, “đại nhân” “bộ đầu” nói loạn lên.

 

Hình Bộ cụ thể làm gì, bá tánh trung thực căn bản không rõ ràng lắm, nhưng hai chữ “Bệ hạ” vẫn có thể hiểu được, tức khắc cảm thấy quanh thân vị cô nương trước mắt này đều phát ra kim quang.

 

Lúc này, chân trời đã nổi lên ánh hoàng hôn rực rỡ, ánh sáng tối dần, Yến Kiêu thắp một ngọn đèn dầu, đưa gần vào cái ót của Hồng thị, cẩn thận nhìn kỹ.

 

Bởi vì muốn xử lý vết thương, cho nên một phần lớn tóc ở sau đầu bị cạo sạch sẽ, lộ ra vết thương vô cùng kinh người: Cục đá không giống như lưỡi dao sắc bén, chỉ để lại vết cắt nhỏ chỉnh tề, mà vết thương này một phần da bị đập nát, lộ ra lớp hạ bì trắng như vỏ cây, nhìn đặc biệt dọa người.

 

Lúc trước xem phần ghi chép nghiệm thương của Trương ngỗ tác có chữ “xé rách rõ ràng”, nhưng tình trạng vết rách chân thật như này vẫn vượt qua tưởng tượng Yến Kiêu.

 

Hòn đá dùng làm hung khí cũng không có góc nhọn đặc biệt, bình thường dưới tình huống này, miệng vết sẽ có hình tròn, nhưng vết thương của Hồng thị rõ ràng có dấu vết rách hướng xuống hai bên.

 

-“Đại nhân,” Hồng thị bỗng nhiên sợ hãi hỏi, “Nhìn cái này cũng có thể ra manh mối?

 

Yến Kiêu thu hồi lại suy nghĩ vừa rồi, gật đầu an ủi nói:

-“Có thể. Tuy rằng hiện tại ta không tiện nói cho ngươi, nhưng chúng ta bảo đảm, nhất định sẽ nhanh chóng bắt hung thủ về quy án, trả lại công đạo cho ngươi.

 

Hồng thị cảm kích nói lời cảm tạ, nước mắt lưng tròng nôn nóng nói:

-“Nhưng, nhưng ta một chút chuyện cũng không nhớ gì cả, có phải về sau sẽ thành phế nhân hay không? Mấy hài tử còn nhỏ như vậy……

 

-“Đừng nóng vội đừng nóng vội,

Yến Kiêu vội vàng trấn an nói,

-“Ngươi bị thương ở đầu, phải dưỡng tốt, qua một thời gian nữa sẽ tốt nên. Hơn nữa, người không có trở ngại, đây mới là đại sự quan trọng nhất. Còn những việc nhỏ đó, mặc dù nhớ hay không cũng không quan trọng.

 

Nam nhân Hồng thị cũng vụng về khuyên nhủ vài câu,

-“Đúng vậy, nàng xem, đại nhân đã nói như vậy rồi, nàng là người đã gặp thánh nhân rồi đấy!

 

Yến Kiêu:

....

 

Giữa hai việc có cần thiết liên hệ không?

 

-“Tỷ tỷ, tỷ là quan sao?

Một tiểu nha đầu ôm đùi cha bỗng nhiên nhô đầu ra, con mắt sưng đỏ, thật cẩn thận hỏi,

-“Có thể bắt được người xấu đánh nương không?

 

Yến Kiêu cong lưng, nhẹ nhàng sờ sờ bím tóc của nàng,

-“Nhất định sẽ.

 

Từ lúc rời khỏi nhà Hồng thị, Yến Kiêu rõ ràng phấn khởi lên nhiều, sau khi xem vết thương của Hoàng Hoa, loại cảm xúc này đã lên đến đỉnh điểm, không đợi Bàng Mục đặt câu hỏi, nàng đã nôn nóng nói ra.

 

-“Thiên Khoan, chàng có phát hiện không, dáng người hai nạn nhân đều tương đối cao lớn khỏe mạnh,

Lúc này sắc trời đã tối, trên bầu trời có vài ngôi sao khẽ lay động, nhưng đều không sáng bằng đôi mắt Yến Kiêu. Cảm giác hưng phấn khi phát hiện manh mối mới nói, 

-“Mà hướng đi của miệng vết của hai người đều giống nhau, kéo xuống hai bên!

 

Chiều cao của họ tầm 170 cm, xem như xuất sắc trong đám nữ tử ở Đại Lộc Triều, lần trước gặp Hồng thị nghĩ nàng ta cao bằng Hứa Thiến, mà hôm nay gặp lại hai người bị hại, so với nàng còn cao hơn một chút!

 

Chuyện này tuyệt đối không phải đơn giản trùng hợp như vậy.

 

Những người kinh nghiệm sa trường rất hiểu rõ về vết thương dù không thấy, Bàng Mục lại càng có kinh nghiệm, suy nghĩ theo những gì nàng nói,

-“Ý nàng là, phạm nhân thấp hơn so với các nàng, hơn nữa là thấp hơn rất nhiều?

 

-“Đúng!” Yến Kiêu chém đinh chặt sắt nói.

 

Muốn tấn công từ phía sau lưng, bình thường dưới tình huống này sẽ có động tác nâng hung khí lên, mà một khi cánh tay giơ lên, vị trí của hung khí có thể sẽ cao hơn đầu mấy chục cm, vết thương thường chỉ tập trung ở một chỗ.

 

Tuy nhiên vết thương của Hoàng Hoa và Hồng thị rõ ràng là đang kéo xuống phía dưới, khả năng lớn nhất chính là lực kéo sau khi hung thủ đập vào đầu, chuẩn xác mà nói, là hung thủ quá lùn, miễn cưỡng giơ cục đá lên cũng chỉ đánh trúng ót người bị hại, hòn đá nặng dưới tác dụng của trọng lực trượt xuống, thuận thế làm rách thêm một khoảng da đầu, tạo thành dấu vết gần như cọ xát.

 

Bàng Mục trong lòng trầm xuống,

-“Chẳng lẽ, là hài tử?

 

Kỳ thật nghĩ đến kết luận này, tâm tình Yến Kiêu cũng vô cùng phức tạp, đầu tiên thấy vụ án có xoay chuyển, đáng mừng; nhưng mà xoay chuyển như vậy, lại làm nàng vui không nổi.

 

-“Cũng có khả năng là người lớn nhưng không phát triển tốt.

 

Yến Kiêu bổ sung một loại khả năng khác, nhưng trực giác và bản năng đều nói cho nàng biết loại khả năng cực kỳ nhỏ.

 

Có lẽ là vì lảng tránh suy đoán bi kịch này, Yến Kiêu lập tức nói đến thu hoạch khác của nàng.

 

-“Mặt khác về phương diện động cơ gây án, ta còn có ý kiến khác. Đại đa số trong các vụ án nhằm vào mục tiêu là nữ tử, thường thường sẽ kèm theo hành vi bạo lực, nhưng hai người bị hại lại không có thêm bất kỳ thương tổn nào. Kết hợp với đặc thù cá nhân giống nhau một cách ngạc nhiên giữa hai người, có lẽ mục đích gây án của hung thủ là để phát tiết? Còn lấy tiền chỉ là nhân tiện.

 

Bàng Mục gật đầu,

-“Ta cũng có nghi ngờ này. Nhưng chỉ dựa vào những chứng cứ chúng ta nắm giữ được trước mắt, muốn bắt người thì quá khó khăn.

 

Khi hai người trở lại nha môn, chiều hôm đã buông xuống, ánh đèn rực rỡ mới lên, mùi thơm thức ăn của các tửu lâu ven đường cũng bay ra ngoài.

 

Tới giờ ăn cơm rồi.

 

Ngửi thấy mùi thơm quen thuộc này, hai người nháy mắt bị kéo từ trong cuộc phân tích vụ án trở về pháo hoa trần thế.

 

Từ thật xa đã thấy A Miêu nhón mũi chân ở cửa nha môn nhìn ra, thấy bọn họ trở về, vẻ mặt vui mừng chào đón,

-“Đại nhân, sư phụ, hai người trở lại rồi, lúc đi không nói rõ, chúng ta vội muốn chết!

 

Yến Kiêu nhéo nhéo khuôn mặt mềm mại của nàng,

-“Nha, lạnh như vậy, đợi bao lâu rồi? Đi đi đi, mau đi vào trước, đừng để cảm lạnh.

 

Lúc này mới cuối tháng ba, ban đêm cũng vẫn rất lạnh, tiểu nha đầu này chỉ mặc áo mỏng giống ban ngày, không phải sắp bị đông cứng sao?

 

Thật là sợ cái gì đến cái đó, nàng mới nói xong, A Miêu liền hung hăng hắt xì mấy cái.

 

Yến Kiêu cười nhìn nàng,

-“Ngươi a ngươi, bảo ta nên nói cái gì với ngươi, đại nhân nhà ngươi là nhân vật anh hùng lấy một địch trăm, hắn không đánh người khác là tốt rồi, chẳng lẽ còn có ai có thể làm gì chúng ta? Mau đi nấu cho mình một chén lớn canh gừng đi, thêm chút đường đỏ, nhân lúc còn nóng mà uống.

 

Người đã trở lại, A Miêu cũng an tâm, lập tức cộc lốc cười, ôm cánh tay xoay người chạy đi.

 

Yến Kiêu nhìn bóng dáng nàng, lắc đầu.

 

-“Đúng như lời nàng nói, vi phu xác thật vô cùng thần dũng,

Bàng Mục đột nhiên nói,

-“Nàng tín nhiệm ta như vậy, dựa vào ta, ta rất vui.

 

Yến Kiêu ngẩn ra, cười vỗ hắn một cái, có chút ngượng ngùng,

-“Nói bừa, còn chưa bái đường đâu.

 

-“Hai bên đều bắt đầu chuẩn bị, chuyện này đã chắc chắn, nàng chính là tức phụ của ta!

Thấy nàng thẹn thùng, Bàng Mục càng muốn ngạnh cổ tiếp tục nói,

-“Ta nói cho nàng biết, vi phu không chỉ lấy một địch trăm, còn có thể lấy một địch ngàn, địch vạn, nàng muốn cảm giác an toàn, ta sẽ cho nàng! Ta còn có thể…, đừng đi!

 

Yến Kiêu che lại lỗ tai không nghe, vung chân đi nhanh như bay.

 

Bàng Mục ở phía sau cười hi hi ha ha đuổi theo, đi vòng quanh nàng lải nhải, điên cuồng khoe khoang, Liêu Vô Hà đi ngang qua nghe thấy mà ngây người.

 

Xong rồi, đại nhân điên rồi!

 

Bốn ngày sau, sau khi Bàng Mục tiễn quan giám khảo giám thị, liền gọi bọn nha dịch đã đi dò hỏi các vùng quanh đây có vụ án nào tương tự không.

 

-“Hồi bẩm đại nhân, ngày mười chín tháng ba, ở thôn Thiều Sơn cũng từng xảy ra vụ án như vậy, bởi vì tình huống không nghiêm trọng lắm, cho nên tri huyện địa phương vẫn chưa báo cáo, hiện tại cũng chưa tìm được hung thủ.

 

Bàng Mục vội vàng cầm hồ sơ lật xem, vừa xem vừa đọc lại thông tin mấu chốt cho mọi người nghe.

 

Nạn nhân là bà mối, tính cách đanh đá thể trạng cường tráng, lá gan vô cùng lớn, ngày xảy ra vụ án, bà ta đang làm mai cho một cô nương thôn khác, về đến nhà thì có chút muộn, nhưng bà ta xưa nay không sợ chuyện gì, chỉ là sờ soạng đi về, kết quả nửa đường gặp độc thủ, hiện giờ còn không thể ra cửa.

 

Nghe đến chỗ miêu tả quần áo trang điểm của bà mối ngày đó, Yến Kiêu đột nhiên đứng lên,

-“Mọi người còn ai nhớ rõ không, Hoàng Hoa, cũng chính là người bị hại đầu tiên, ngày đó ăn mặc thế nào? Nàng mặc quần áo màu gì?” [Truyện này đăng tại trang web audiotruyendaomai.com]

 

 

*** *** *** *** ***

 

Chương 110

 

Mọi người đều sửng sốt, sau đó mỗi người có phản ứng khác nhau.

 

Bàng Mục, Liêu Vô Hà thận trọng, một điểm liền thấu, Đỗ Khuê là hán tử thô, mặt đầy mờ mịt, hiển nhiên chưa từng để chi tiết nhỏ này ở trong lòng.

 

-“Cũng là giống như vị bà mối này mặc đồ màu đỏ cam.

Bàng Mục khen ngợi nói,

-“Nàng suy đoán quả nhiên là đúng.

 

Yến Kiêu cười gật đầu, lại nói:

-“Hồ sơ này là do trưởng thôn Thiều Sơn tự mình viết? Làm khó hắn phân biệt màu sắc chi tiết như vậy.

 

Nam nhân bình thường không quan tâm đến việc phân biệt màu sắc, có thể nhớ màu đỏ đã là không tồi, nhưng vị thôn trưởng kia lại vẫn tế hóa đến màu cam hồng, thực sự gọi người kinh ngạc.

 

Bàng Mục cười nói:

-“Còn không phải sao, nghe nói hắn họa tranh họa rất tốt, trước đây Bùi lão đại nhân cũng từng nói qua.

 

Người vẽ tranh thường xuyên phải tiếp xúc với thuốc màu, độ mẫn cảm ở phương diện này so người bình thường mạnh hơn không ít.

 

-“Khó trách.” Yến Kiêu bừng tỉnh đại ngộ.

 

Theo lời kể của Hoàng Hoa, nàng thích quần áo có màu sắc tươi tắn, ngày bị tập kích đó, nàng mặc một kiện váy dài màu cam.

 

Mà ngày đó từ Yên Hà am trở về, lúc gặp được Hồng thị ở cửa nha môn, Yến Kiêu đã chú ý đến cái váy màu đỏ cam rực rỡ kia đầu tiên.

 

Dân gian yêu thích màu đỏ đã có từ lâu, chuyện này vốn dĩ cũng không có gì, nhưng chủ yếu là đỏ thẫm, màu đỏ cam rất ít.

 

Người được sai đi điều tra về mối quan hệ giữa hai nạn nhân cũng nói, hai nhà Hoàng Hoa và Hồng thị xưa nay không quen biết, việc kinh doanh làm ăn cũng hoàn toàn khác nhau, căn bản không có bất luận cái gì liên quan. Mà người hai nhà này cũng đều là bá tánh bình thường thành thật, tình cảm phu thê hòa thuận, làm việc có trách nhiệm, không bao giờ gây thù kết oán với người khác……

 

Có thể nói, hai người này hoàn toàn không có chút gì liên quan đến nhau.

 

Tình sát, báo thù, mưu tài, đủ loại khả năng thường thấy tính đều bị loại trừ.

 

Hiện giờ mọi dấu hiệu đều cho thấy, Hoàng Hoa và Hồng thị bị tập kích không phải là ngẫu nhiên, mà là kết quả do hung thủ tỉ mỉ lựa chọn.

 

Bàng Mục dùng sức chà xát tay,

-“Loại phạm tội nhìn như thiên kỳ bách quái*, nhưng thật ra, chưa chắc không theo quy luật. Hãy khoanh vùng ba nơi xảy ra vụ án, tập trung điều tra ở những chỗ này.

 

(Chú thích: thiên kỳ bách quái là những thứ kỳ lạ và quái gở.)

 

Hắn mang binh nhiều năm, hiện giờ tuy rằng làm quan phụ mẫu một phương, nhưng thỉnh thoảng khi kích động, vẫn buột miệng thốt ra tiếng thời trước.

 

Yến Kiêu lại bổ sung:

-“Từ vị trí vết thương của ba nạn nhân kết hợp với các phương diện khác, ta đã tính toán, hung thủ cao khoảnh từ bốn thước hai đến bốn thước năm. Mặt khác, cá nhân ta thấy vụ án này có khuynh hướng trả thù để trút giận, thân phận của hung thủ có hai khả năng, nhưng mặc kệ là người trưởng thành hay là hài đồng, thời thơ ấu, trong một khoảng thời gian dài bị nữ trưởng bối ngược đãi hoặc áp bách, bản thân vô lực hoặc là không dám phản kháng đối phương, lại không có cách nào tiếp tục chịu đựng, cho nên trút oán giận lên mục tiêu thay thế đã chọn.

 

Tuy rằng kết luận hung thủ có thể là hài tử rất khó tin, nhưng sự thật bày ra ở trước mắt, ai cũng không nói ra dị nghị gì.

 

Nhưng nói một lần nữa, trong vòng này có một trấn bảy thôn, dân cư hơn vạn, người cao bốn thước hai đến bốn thước năm tất nhiên không phải số lượng nhỏ.Nếu thật sự muốn tra, nói ít cũng phải mất đến mấy tháng, trong khoảng thời gian ngắn, không biết nên xuống tay như thế nào?

 

Thấy bọn họ lộ vẻ mặt khó xử, Yến Kiêu liền nói:

-“Người trưởng thành thì dễ, chắc không có mấy người, cũng không khó. Còn hài tử, Đỗ bộ đầu, ngươi là người địa phương, nhất định phải biết rõ về nơi này, chốc nữa ngươi tìm mấy đồng hương thương nghị với nhau, xác định đại khái độ tuổi trung bình của nam hài, nữ hài trong phạm vi chiều cao này. Vì để an toàn, trên dưới mười ba tuổi cũng không sai biệt lắm. Không phải có sổ hộ tịch sao? Tra xem gia đình nào có hài tử phù hợp với tuổi này không, sau đó lại xem trong nhà bọn họ, có vị nữ trưởng bối nào có đặc thù giống những người bị hại hay không, số nhà đồng thời có hai điều kiện này khẳng định không nhiều.

 

Nữ nhân cao hơn 1 thước 7 vốn dĩ đã ít, hơn nữa lại giới hạn thêm một hài tử, phạm vi chắc chắn sẽ thu nhỏ lại đáng kể.

 

Liêu Vô  Hà nghe vậy, gật đầu cười nói:

-“Biện pháp này hay lắm.

 

Yến Kiêu vội khiêm tốn nói:

-“Cũng chỉ bắt chước lời người khác thôi. Đương nhiên, cũng không thể loại trừ tình huống đặc thù phát sinh, nhưng còn hơn so với kẻ mù.

 

Mọi người sôi nổi gật đầu, chuẩn bị sau giờ ngọ, mỗi người dẫn một đội nhân mã, lặng lẽ xuất phát đến từng khu vực.

 

Tan họp, Yến Kiêu cùng Bàng Mục vừa nói vừa đi ra ngoài, thấy Hứa Thiến và Bạch Hi một trước một sau chạy đến.

 

Thấy mặt hai người đỏ bừng, trên trán mồ hôi ướt dầm dề, Yến Kiêu cười nói:

-“U, sao lại làm cho mồ hôi đầy đầu như vậy? Lại đến chỗ nào náo loạn rồi?

 

Khi đến gần hơn, Yến Kiêu có thể cảm giác được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể hai người, như hai cái bếp lò di động.

 

Hứa Thiến cùng Bạch Hi nhìn nhau cười, hơi có chút đắc ý ưỡn ngực, cười hắc hắc nói:

-“Yến tỷ tỷ, chúng ta cũng không phải làm bậy, là làm chuyện đứng đắn, không tin tỷ hỏi Bàng đại ca.

 

Cũng không biết bọn họ gần đây bận việc gì, mới mấy ngày không gặp mà làn da đã phơi nắng đến ngăm đen, lúc cười, lộ hai hàm răng trắng rất chói mắt.

 

Yến Kiêu theo bản năng nhìn về phía Bàng Mục, người sau hướng về phía hai cái đầu nhỏ gật đầu,

-“Không tệ, ta nghe Nhã Âm nói, các ngươi hai ngày này đều làm rất tốt, cũng không biết có thể kiên trì mấy ngày.

 

Lời còn chưa dứt, Hứa Thiến cùng Bạch Hi đồng thời hét lên:

-“Chúng ta sẽ không bỏ dở nửa chừng!

 

Bàng Mục có lệ ừ một tiếng, dỗ dành tiểu hài nhi,

-“Được rồi, ta sẽ nói tốt với người nhà các ngươi.

 

Hứa Thiến cả giận:

-“Ngươi rõ ràng chính là xem thường người!

 

Bạch Hi cũng tức giận,

-“Đúng vậy, nam tử hán đại trượng phu, có một nói một có hai nói hai, chúng ta mới không cần người giúp đỡ gian lận!

 

Nói xong, lại nói với Hứa Thiến:

-“Đi, chúng ta đi, phải cho bọn hắn thấy bản lĩnh của chúng ta!

 

Hứa Thiến gật đầu thật mạnh, sau đó khịt mũi với Bàng Mục, xoay người rời đi.

 

-“Trở về đi,

Yến Kiêu vội vàng kéo lại, không biết nên khóc hay nên cười nói,

-“Sắp đến buổi trưa rồi, còn đi đâu? Không ăn cơm sao?

 

Lại cả giận nói với Bàng Mục:

-“Ở trước mặt ta còn úp úp mở mở cái gì!

 

Bàng Mục nháy mắt bả vai gục xuống, vội ghé vào tai nàng nói nhỏ:

-“Hai con khỉ này chắc chắn chính là con quay đầu thai, không có lúc nào an ổn……

 

Hứa Thiến cùng Bạch Hi đều là lần đầu đi xa kinh thành, nhìn cái gì cũng thấy lạ, mỗi ngày sáng sớm bò dậy chơi đến nửa đêm không biết mệt. Bọn chúng xuất thân lại tốt, người bình thường không dám quản, nhưng có thể kiểm soát chúng, cho nên phải đào một cái hố thật sâu, cho chúng bận trồng củ cải.

 

Mắt thấy tiểu thư, công tử sắp biến thành con khỉ hoang, Bàng Mục cảm thấy không thể để tiếp tục như vậy, bèn nghĩ ra biện pháp:

-“Năm trước ta từng tuyên bố ở trong thành, muốn tuyển chọn nhân tài từ dân gian, những người đó sẽ có cơ hội nhập công môn……

 

Nghe đến đó, Yến Kiêu đã hiểu rõ, cảm thấy một chiêu này có chút tổn hại, nhưng lại chữa đúng bệnh.

 

-“Ta cho rằng chàng lừa bọn hắn!” Nàng hạ giọng nói.

 

Bàng Mục kêu một tiếng,

-“Đại trượng phu nhất ngôn cửu đỉnh, mặc kệ nguyên nhân gì, lời đã nói ra, sao có thể không tính?

 

Bàng Mục thật sự có một đám mầm giống tốt, tổng cộng trăm người, sau đó chia nhỏ làm việc cho nha môn cùng thủ hạ của Đồ Khánh, để bọn họ thay phiên nhau tuần phố, chạy việc linh tinh râu ria.

 

-“Cũng đừng nói như thế,

Bàng Mục vuốt cằm nói,

-“Ta thật sự nhìn trúng mấy hạt giống tốt, ba tháng sau khảo hạch nếu đủ tư cách, cấp cho thân phận chính thức cũng chưa chắc không thể.

 

Yến Kiêu nhịn cười, nhìn hai đứa nhỏ ngốc trước mắt, mặt đầy mồ hôi còn có mười phần nhiệt tình,

-“Cho nên chàng tống cổ bọn họ đi theo người khác chạy việc?

 

Kẻ này có bao nhiêu ý xấu mới có thể nghĩ ra chiêu tổn hại như vậy!

 

Bàng Mục trịnh trọng nói:

-“Cái này thật tốt,

 

Lại hỏi Hứa Thiến cùng Bạch Hi,

-“Là các ngươi nguyện ý tự mình làm?

 

Hai tiểu ngốc tử dùng sức gật đầu.

 

Bàng Mục khoát tay với Yến Kiêu,

-“Nhìn xem?

 

Bị người ta bán đi còn đếm tiền hộ người ta! Yến Kiêu giẫn dữ cười, giơ tay đấm hắn hai cái, đuổi hai hài tử đi rửa mặt,

-“Trời sập xuống cũng phải ăn cơm, trước đi tắm rửa, giữa trưa chúng ta ăn cá nướng, sau khi ăn xong sẽ làm kem viên cho các ngươi.

 

Dù sao vẫn là hài tử, hai người mới vừa còn kiên trì muốn đi làm việc tức khắc hoan hô một tiếng, mừng rỡ chạy đến hậu viện.

 

Trải qua mấy tháng tiếp xúc, Yến Kiêu phát hiện nữ nhi nhà võ tướng ở kinh thành tương đối tự do, cá tính hoạt bát vô cầu vô thúc, giống Bạch Ninh, giống Hứa Thiến. Ở cùng các nàng, Yến Kiêu tự đáy lòng cảm thấy vui vẻ và thoải mái.

 

Có đôi khi nàng cũng không nhịn được mà nghĩ, có lẽ bởi vì tổ tông đã trải qua quá nhiều tinh phong huyết vũ*, cho nên muốn con cháu hậu bối sống vui vẻ một chút.

 

(Chú thích: tinh phong huyết vũ là đẫm máu tanh nồng, mưa máu gió tanh) [Truyện này đăng tại trang web audiotruyendaomai.com]

 

 

*** *** *** *** ***

 

Mấy ngày kế tiếp, toàn bộ người trong nha môn đều được điều động:

 

Người biết chữ thì lật xem hồ sơ hộ tịch, chuyên tìm thông tin về hài tử; người không biết chữ thì dốc hết sức điều tra nhân vật khả nghi sau đó thẩm tra đối chiếu.

 

Sau mười ngày bận rộn làm việc cả ngày lẫn đêm, một đám người thu hoạch được tảng lớn quầng thâm mắt và đôi mắt tràn đầy tơ máu, cùng với danh sách những người khả nghi giảm xuống còn chín.

 

Tuy nhiên, khi danh sách này được đưa ra, mọi người đều cảm thấy trong lòng bị đập thật mạnh, ai cũng cảm thấy vui mừng.

 

Bởi vì chín nghi phạm này, tất cả đều là hài tử ở độ tuổi, mười tuổi đến mười bốn tuổi.

 

Bao gồm cả Phương Hưng, Đỗ Khuê cùng rất nhiều nha dịch đã có hài tử, thân là người phụ thân, càng cảm thấy rối rắm hơn vài phần so với người khác, nhịn không được nghĩ, tuy rằng đã liên tiếp xảy ra ba vụ án, nhưng đều là vết thương nhẹ, hài tử kia nếu thật sự có thể hối cải để làm người mới……

 

Bàng Mục mặt trầm như nước, trầm mặc một lát, bắt đầu bày binh bố trận nói:

-“Từ hôm nay trở đi, ta muốn chia các ngươi thành ba người một tổ, nhìn chằm chằm chín nhà này cho ta!

 

Người Bàng Mục tuyển chọn từ dân gian có trên dưới một trăm người hỗ trợ làm chút việc râu ria, giúp giảm bớt đáng kể áp lực của một đám nha dịch cùng nhóm binh lính, giờ phút này cũng có hai ba mươi người.

 

Tuy nhiên, không đợi chúng nha dịch lĩnh mệnh hành sự, Lâm Bình liền chạy vào mang đến một tin dữ, tâm tình còn chưa kịp mừng rỡ đã chìm vào đáy vực:

Cách thị trấn Hoàng Liên, nơi nạn nhân đầu tiên Hoàng Hoa sinh sống chỉ mười dặm về phía đông, có một ngôi làng nhỏ tên là Thu Vân thôn, có nghĩa là “hồng diệp như họa”, những chiếc lá đỏ đẹp như tranh vẽ vào ngày mùa thu trên núi.

 

Buổi sáng hôm nay, một nữ nhân tên là A Cửu trời chưa sáng đã ra cửa, chuẩn bị lên núi hái rau dại, kết quả không đến một canh giờ sau, được người dân trong thôn phát hiện ngã dưới chân núi, sau đầu chảy một vũng máu!

 

-“Nàng cũng mặc áo váy màu đỏ cam…… Bá tánh đến báo án rất sợ hãi, nói lúc đó người thở ra nhiều, hít khí chậm,

Lâm Bình nói,

-“Chỉ sợ hiện tại……

 

-“Hỗn trướng!” Bàng Mục vỗ án dựng lên, “Chậm một bước!

 

Yến Kiêu trong lòng cả kinh, phạm nhân, không, hành vi của hung thủ đúng là thăng cấp, nhưng mức độ thăng cấp giữa vụ án trước và vụ án này cũng không khỏi quá lớn, nhất định có chuyện gì đó kíƈɦ ŧɦíƈɦ đến hắn hoặc nàng.

 

Hiển nhiên Bàng Mục cũng nghĩ đến điểm này, vừa đi ra ngoài vừa an bài:

-“Đỗ Khuê Phương Hưng, các ngươi lập tức dẫn người đi tìm hiểu chín nhà này, xem ra nhà bọn họ trong mấy ngày nay xảy ra chuyện lớn hoặc là phát sinh cãi vã!

 

Khi đám người Bàng Mục phi ngựa đuổi đến Thu Vân thôn, từ xa đã nghe thấy tiếng khóc xé lòng, trong lòng mọi người trầm xuống, khi đến gần, thấy năm sáu người ngồi thất thần, vây quanh một phụ nhân bất động ở giữa, lớn tiếng kêu khóc.

 

Bên cạnh là một lão đầu có vẻ là đại phu đang dùng khăn mặt lau bàn tay dính máu tươi, thở ngắn than dài,

-“Nén bi thương.

 

-“Phùng đại phu, nhanh!” Bàng Mục nói tiếp.

 

Phùng đại phu đã lâu không phóng ngựa chạy băng băng, giờ phút này chỉ cảm thấy như mất đi nửa cái mạng, thở cũng không đều, trong cổ họng còn phát ra tiếng thở gấp, làm gì còn sức mà chen vào?

 

Tề Viễn thấy thế phi thân tiến lên, nói một tiếng đắc tội, trực tiếp khiêng người đến trước mặt người bị thương,

-“Nhường một chút, tất cả nhường một chút!

 

Trong đám người rối loạn, nhóm người nhà nhìn thấy hòm thuốc sau lưng Phùng đại phu, không khỏi dâng lên một cỗ hy vọng, hai mắt đẫm lệ cầu xin hắn cứu người.

 

Phùng đại phu một đường bị xóc nảy đến thất điên bát đảo, giờ phút này cũng bất chấp nghỉ ngơi, ngồi trên mặt đất, trước tiên dò xét hơi thở người bị thương ở chóp mũi, lại thử mạch đập ở cổ, khẽ lắc đầu,

-“Thương thế quá nặng, mất máu quá nhiều, cho dù ta toàn lực ứng phó, cũng không thể hồi quang phản chiếu, có lẽ có thể duy trì mấy ngày, hoặc có thể chỉ mấy khắc……

 

Khi nói chuyện, hắn đã mở hòm thuốc, giũ ra túi kim châm, nhanh chóng đâm tầm mười mấy hai mươi châm vào người bị thương, sau đó thấy “người chết” mí mắt run run mang theo hơi thở yếu ớt, chậm rãi mở mắt.

 

Người nhà A Cửu vừa mừng vừa sợ, muốn tiến lên hỏi han, lại thấy A Cửu cố gắng mở miệng, cổ họng vang lên vài tiếng không rõ, đôi mắt gắt gao trừng mắt nhìn về hướng bắc, không lâu sau liền gục đầu xuống, không còn hơi thở.

 

Trong đám người, đầu tiên là một mảnh tĩnh mịch, sau đó lại một lần nữa phát ra tiếng khóc tê tâm liệt phế.

 

Phùng đại phu thở dài, hướng Bàng Mục lắc lắc đầu.

 

Bàng Mục nắm chặt tay, Yến Kiêu trong đầu ong một tiếng, hung hăng dậm chân, trực tiếp tức giận mà khóc.

 

Chỉ kém một bước, chỉ kém một bước!

 

Cho hy vọng lại nhẫn tâm cướp mất, trơ mắt nhìn một sinh mệnh sống sờ sờ mất đi, mà bọn họ lại không thể làm gì, loại cảm giác bất lực này thật giống như có người cầm dao cứa vào trái tim bọn họ, đau đớn cùng áp lực làm người ta không thở nổi.

 

************

ChươngTrước ... MụcLục ... ChươngKế

Post on 15/12/2022

 

No comments:

Post a Comment

Popular Posts