Đại Huyện Lệnh Tiểu Ngỗ Tác - Phần 66


 

Beta: Đào Mai

 

Chương 131

 

Yến lão cha tuy nhất thời ngất đi, nhưng ngày thường giữ gìn sức khỏe, thân thể mười phần khoẻ mạnh, sau khi châm cứu, uống thuốc, bệnh trạng đã giảm bớt rất nhiều, nghe nói đích thân Tri phủ đại nhân muốn hỏi chuyện, không nói hai lời đã kêu người khiêng đến đây.

 

Cách lần gặp ngẫu nhiên trên cầu thời gian mới được nửa tháng, nhưng Yến lão cha đã tiều tụy đến mức tàn nhẫn, thoạt nhìn như già đi sáu bảy tuổi, có thể thấy được đã gặp đả kích to lớn.

 

Niệm tình hắn tuổi già sức yếu, lại mới gặp kiếp nạn, hai chân già nua còn có chút phát run, Bàng Mục đặc biệt cho phép hắn ngồi trả lời.

 

Yến lão cha chối từ, run rẩy nói tạ, vừa muốn mở miệng đã cảm thấy có một cỗ hỏa khí công tâm dâng lên, vội lấy ra viên thuốc do đại phu kê, ấn một viên xuống dưới lưỡi, lúc này mới chậm rãi thở đều.

 

-“Việc này phải nói từ một năm trước,

Hai tay Yến lão cha nắm chặt đặt trên đầu gối thở dài,

-“Khuyển tử bận việc làm ăn, ba tôn nhi đứa đã thành gia thì chăm lo nhà cửa, đứa cần đi học thì đi học, thảo dân một chữ cũng không biết, thật sự không biết nói chuyện, ở nhà cũng không có việc gì làm, nên cũng học người ngoài chơi chim, dần dần quen biết thêm một ít người, cuộc sống cũng có chút tư vị.

 

Yến Kiêu sợ hắn không chịu đựng nổi, vội vàng cười nói:

-“Đây chẳng phải là phúc khí của ngài sao? Nhi tử có năng lực, con dâu hiếu thuận như vậy.

 

Quả nhiên sắc mặt Yến lão cha cũng hồng nhuận, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, trước tiên chắp tay thi lễ với Yến Kiêu,

-“Thừa lời cát ngôn của ngài, thảo dân cũng không phải Vương bà bán dưa, nhưng đứa con trai, con dâu này của ta thật sự rất có năng lực lại hoà thuận, phàm là thức ăn ngon đồ tốt, bọn chúng không dùng, mà mang đến cho ta bồi bổ cái thân thể chôn nửa người dưới đất này trước.

 

Yến Thanh có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu,

-“Hiếu thuận cha mẹ thiên kinh địa nghĩa*, thật sự không có gì đáng khen. Cha, ngài chớ có nhiều lời nữa, nói chính sự mới quan trọng.

 

(Chú thích: thiên kinh địa nghĩa là cái lẽ rất đúng xưa nay, không có ý gì phải nghi ngờ)

 

Bàng Mục cười cười.

 

Yến lão cha cũng cười theo, nói:

-“Khoảng chừng sương nguyệt* năm trước, thảo dân theo người ta tham gia một hội, thưởng chút hoa điểu trùng cá, tình cờ gặp được vị Như Ý tiên sinh kia. Người nọ khoảng 36, 37 tuổi, da mặt trắng nõn, cử chỉ đoan chính, lại có thể xuất khẩu thành thơ, mọi người đều thích tìm hắn nói chuyện.

 

(Chú thích: sương nguyệt là thời gian lạnh nhất trong năm)

 

Thế nhân coi trọng nhất người đọc sách, bỗng dưng có một văn nhân mặc khách đến, đối với thương nhân dốt đặc cán mai như bọn họ, bình thường không có nửa phần coi khinh, tâm lý mọi người khó tránh khỏi sinh ra ý muốn thân cận.

 

Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, Yến lão cha là người có tiền, quen biết cũng toàn là lão phú hào, mọi người ngươi đến ta đi, lâu lâu mở tiệc, thiết yến, lại thường thỉnh người phong nhã đến, dần dần cũng quen thân với vị Như Ý tiên sinh.

 

Biết được Như Ý tiên sinh ở ngoại thành, mọi người vô cùng không đành lòng, có người chủ động đưa một tòa đại trạch viện, nhưng đối phương một mực từ chối, đến lễ vật cũng không chịu nhận.

 

Thấy tình hình như  vậy, mọi người khâm phục khí khái của hắn, càng nghe lời hắn nói hơn, lúc nào cũng cung phụng hắn làm khách quý.

 

Nói đến đây, Yến lão cha vỗ thật mạnh vào hai chân mình, căm giận nói:

-“Hiện giờ nghĩ lại, đúng là thảo dân bị ma quỷ ám ảnh, cao nhân gì chứ, có mà là thả dây dài câu cá lớn!

 

Bàng Mục hỏi:

-“Chuyện đồ cổ kia, là các ngươi bắt đầu trước, hay là Như Ý tiên sinh cố ý dẫn đường?

 

-“Nói ra thật xấu hổ,

Yến lão cha thẹn thùng nói,

-“Thảo dân có một lão hữu, tính cách trương dương*, thích nhất khoe của, nhưng người không xấu…… Ngày ấy hắn mở tiệc hoa đào, mang theo một đôi bình sứ cũ, nói là tình cờ kiếm được, lấy ra cho đám bạn già mở rộng tầm mắt, không ngờ Như Ý tiên sinh nhìn vài lần liền nói là đồ giả. Sau đó chúng ta tìm người nghiệm lại, thật đúng là hàng giả.

 

(Chú thích: tính cách trương dương là tính thích phô trương, thích khoe khoang, khoe mẽ.)

 

-“Từ lúc đó, Như Ý tiên sinh một trận thành danh, thường xuyên có người cầm mấy thứ đồ cổ linh tinh đến đây hỏi thăm, hắn cũng không giấu diếm.

 

-“Vậy không phải khá tốt sao?” Yến Kiêu khó hiểu nói. Như vậy xem ra, chẳng lẽ Như Ý tiên sinh là bị bọn họ dẫn dắt?

 

Không đúng, từ từ, bình sứ kia đến từ đâu? Có thật là ngẫu nhiên không?

 

-“Đúng vậy, ban đầu khá tốt,

Yến lão cha mặt ủ mày ê nói,

-“Nhưng có một ngày chúng ta tận mắt nhìn thấy, có người cầm lễ nặng đến cảm ơn, nói là do Như ý tiên sinh chỉ điểm nhặt của hời, chỉ là một cái bình sứ bà lão ở nông thôn dùng để muối dưa, ai ngờ lại là bảo bối, chuyển qua tay thành 800 lượng!

 

Đám người Yến Kiêu cùng Bàng Mục nhìn nhau, thật sao.

 

Yến lão cha thấy sắc mặt vi diệu của bọn họ, khuôn mặt già nhịn không được đỏ bừng, vội vàng biện giải:

-“Đại nhân, chư vị đại nhân, thảo dân căn bản thật không định xuống nước, ngài xem, ta hiện giờ không lo áo cơm, cũng không sống được mấy năm nữa, còn lăn lộn cái gì? Nhưng, nhưng.....

 

Hắn nhưng cả buổi, cũng không nói được lời còn lại, Yến Kiêu thở dài:

-“Nhưng ngài không chịu nổi có người ồn ào ở bên tai, lăn qua lộn lại xúi giục, có phải thế không?

 

Yến lão cha suy sụp rũ đầu,

-“Đúng vậy!

 

Trên đời này có ai mà không yêu tiền? Đúng như lời Yến lão cha nói, hắn vốn không có ý định nhiều, nhưng khi tận mắt nhìn thấy người xung quanh không cần tốn nhiều sức đã kiếm được số tiền nhà mình mất thời gian dài mới kiếm được, cho dù là thần tiên cũng sinh ra tâm phàm.

 

Yến Thanh liền nói:

-“Cha, ta đã nói với người bao nhiêu lần rồi, mọi việc có ta, người….

 

Yến lão cha ngượng ngùng, lại nhịn không được giải thích:

-“Ta không phải thấy ngươi mệt sao, bận đến mức thê nhi cũng không rảnh lo, bao nhiêu lần mệt đến mức bị bệnh. Ta nghĩ, nghĩ nếu có thể sử dụng bộ xương già này thay ngươi kiếm chút ít, có lẽ ngươi có thể có nhiều thời gian ở nhà hơn……

 

Chuyện đến bây giờ, ông làm sao không biết nhi tử vì muốn tốt cho mình? Nhưng ai nghĩ không những không giúp nhi tử phân ưu giải nạn, ngược lại làm ra cục diện rối rắm, còn tổn thất tiền bạc.

 

Ông càng nghĩ càng khổ sở, càng nghĩ càng uất ức, trong mắt run run rẩy rẩy rơi xuống hai hàng nước mắt đục ngầu.

 

Thấy vậy, Yến Thanh mới vừa rồi còn mở miệng trách cứ cũng hoảng sợ, vội cong lưng, trực tiếp lấy áo gấm sang quý của mình thay lão phụ thân lau nước mắt, lại vụng về khuyên nhủ:

-“Ai nha cha, ta cũng không trách ngài, không phải ta đau lòng ngài bị bệnh sao! Chỉ là bạc thôi, chúng ta còn có chút của cải, ta lại đang lúc tráng niên, kiếm lại là được. Đừng khóc.

 

Hắn không khuyên còn tốt, càng khuyên, lão đầu càng thêm ủy khuất, co thành một cục, bụm mặt khóc lớn, lại tự mắng mình là lão già hồ đồ.

 

-“Ô ô, là ta hồ đồ! 3500 lượng, thêm mấy trăm lượng lúc trước, 4000 lượng! Bao nhiêu người mấy đời cũng kiếm không được, ta thật đúng là một kẻ ngu xuẩn!

 

-“Cho dù ném xuống nước, còn có thể nghe thấy tiếng động, nhưng hôm nay, hiện giờ……

 

Đây đều là con của ông ta thức trắng ngày đêm, mệt mỏi làm ra, hiếu kính cho ông, nhưng quay đầu lại, ông ta lại hiếu kính đến túi kẻ lừa đảo!

 

Từ khi ngầm tìm được manh mối, Yến lão cha vẫn luôn lo lắng đề phòng, hiện giờ xảy ra chuyện, tuy rằng hiện thực tàn khốc, nhưng cũng trút được oán khí nghẹn khuất này, ngược lại tinh thần cũng tốt hơn.

 

Hai người thành thật nói với nhau một hồi, rồi đi theo họa sư vẽ chân dung của Như Ý tiên sinh cùng mấy người khả nghi khác, cảm tạ đám người Bàng Mục cùng Yến Kiêu, dìu nhau về nhà.

 

Yến Kiêu và Bàng Mục nhìn bọn họ rời đi, tuy trên đầu bị vụ án đè nặng, nhưng lại cảm thấy vui mừng.

 

Gặp phải loại chuyện này, sợ nhất thân nhân phản bội, trách cứ lẫn nhau, phụ tử Yến Thanh tổn thất nhiều tiền tài, nhưng biết thông cảm lẫn nhau, thuận tiện cởi bỏ khúc mắc, cũng coi như trong họa có phúc. Căn cơ vẫn còn, ngày sau vẫn có thể Đông Sơn tái khởi.

 

Sau khi tiễn Yến Thanh đi, hai người lập tức triệu tập nhân mã mở cuộc họp một lần nữa.

 

Yến Kiêu viết ra tất cả manh mối có được lên tảng đá quay, vừa thu bút, bên dưới liền có người hỏi:

-“Đại nhân, cái gì gọi là âm mưu Bàng thị? Chẳng lẽ ngài đã biết Như Ý tiên sinh họ Bàng?

 

Lời còn chưa dứt, có người quay đầu nhìn Bàng Mục: Ừ, Bàng thị……

 

Yến Kiêu sửng sốt, lúc này mới ý thức được mình thuận tay viết chung tên của vụ án kiểu này ở kiếp trước, vội vàng lau đi, cười gượng giải thích:

-“Không phải không phải, ha ha ha, ở quê ta bên kia từng có một trường hợp điển hình, tội phạm cũng dùng thủ đoạn thả dây dài câu cá lớn như vậy, bởi vì lúc ấy vô cùng oanh động, người nọ, ách, người nọ họ Bàng, cho nên đời sau theo thói quen gọi như vậy.

 

Âm mưu Bàng thị tự nhiên là dịch âm, nhưng lúc này giải thích thì quá mức phiền phức, Yến Kiêu thấy vẻ mặt Bàng Mục không nói lên lời, lập tức quyết định nói sang chuyện khác:

-“Thật ra tổng kết lại, phương pháp rất đơn giản, thậm chí có thể nói thô ráp, nhưng thường biện pháp đơn giản nhất cũng thực dụng nhất: Trước dụ họ bằng lợi ích nhỏ, thế nhân thấy có tiền lời thực sự, cảnh giác bị đánh tan, tự nhiên cố ý vô tình mượn sức nhiều người nhập bọn, vô hình trung trở thành đồng lõa.

 

Ham ăn lười làm là bản tính của con người, ai cũng muốn không làm mà hưởng, chỉ cần xem sự cám dỗ có đủ lớn hay không…… Đến cuối cùng, nạn nhân sau bị nạn nhân trước tẩy não, không hề cảnh giác, âm mưu này giống quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn.

 

Đến ngày tuyết rơi, đối với người bị hại mà nói, chính là tai họa ngập đầu.

 

Tri phủ Bàng thị hiểu rõ, nói tiếp:

-“Đợi đến thời cơ chín muồi, nhóm lừa đảo kia dụ dỗ người bị hại tăng dần tiền vốn, sau đó âm thầm biến mất.

 

Yến Kiêu gật đầu,

-“Đúng là như vậy.

 

Trước mắt bọn họ cần phải làm mấy việc:

Thứ nhất, điều tra rõ lai lịch vị Như Ý tiên sinh; thứ hai, thống kê tình huống của những người bị hại khác.

 

Thứ ba, Bàng Mục lập tức ký tên, giao cho Phương Hưng,

-“Ngươi lập tức đến ổ cướp, lật từ trên xuống dưới, tra xem chúng có lui tới với Như Ý tiên sinh kia hay không, nói không chừng còn có đồng đảng chưa trốn. Nhất định phải nhanh chóng điều tra rõ chi tiết về hắn.

 

-“Vâng!” Phương Hưng lĩnh mệnh rời đi.

 

Bàng Mục gọi Đỗ Khuê tiến lên, giao ra danh sách người trong hội Yến lão cha vừa kể ra cho hắn,

-“Làm theo y chang, đến từng nhà hỏi thăm, xem có ai cũng mắc mưu hay không, cẩn thận ghi chép lại tình huống của bọn họ. Nếu khả nghi, để lại người theo dõi, lập tức đến báo.” [Truyện này đăng tại trang web audiotruyendaomai.com]

 

 

*** *** *** *** ***

 

Chương 132

 

Cho dù bỏ qua những người bị hại còn lại, chỉ riêng Yến lão cha bị lừa mất 3500 lượng bạc trắng, đã có thể nói là đại án.

 

Theo Yến lão cha khai báo, 3500 lượng bạc trắng kia là ba tấm ngân phiếu một ngàn lượng cùng một tấm ngân phiếu 500 lượng bạc, người nhà này cũng không quá coi trọng tiền bạc, cho nên cũng không để ý đến hiệu đổi tiền, hỏi người trong phòng thu chi ở nhà, mới miễn cưỡng nhớ lại hai tấm trong đó.

 

-“Ngân phiếu mệnh giá lớn như thế, không phải tiền trang ở châu phủ lớn không thể đổi,

Bàng Mục phân phó nói,

-“Phái người dùng khoái mã đuổi đến các tỉnh phủ châu thành, dán bức họa truy nã, sau đó đến tiền trang hỏi thăm. Nếu có người đến đổi tiền, có thể báo án.

 

Trước đây, Yến Kiêu chưa bao giờ quá mức lưu ý đến ngân phiếu, lúc này cũng về phòng mở xem, thấy trên đó viết một chuỗi văn tự Giáp Ất Bính Đinh thiên can địa, đây là hiệu đổi tiền.

 

-“Đại Lộc Triều có bao nhiêu tiền trang?

 

Ở xã hội hiện đại, các ngân hàng lớn ùn ùn mọc ra không dứt, Đại Lộc Triều dường như không có nhiều.

 

Quả nhiên nghe thấy Bàng Mục nói:

-“Hiện giờ chỉ có ba nhà uy tín nhất, Tứ Thông, Ngân Thụy, Kim Quang. Chi nhánh của ba nhà này trải rộng khắp cả nước, chúng khác nhau tùy theo khu vực, trong đó Tứ Thông bắt nguồn từ bắc địa, vì có lợi thế chiếm cứ kinh thành, phát triển mạnh nhất, từ Trường Giang đến phía nam. Mà Ngân Thụy phát triển ở Đông Nam, Kim Quang thịnh vượng ở Tây Nam.

 

Nhưng bất luận là nhà nào đi chăng nữa, trên thực tế đều có cổ phần danh nghĩa của triều đình, để bảo đảm tính quyền uy, cũng nâng cao khả năng chống chọi với rủi ro.

 

Yến Kiêu nghe vậy, liên tục gật đầu, lại giơ tấm ngân phiếu trong tay lên không trung, tấm tắc cảm thán.

 

Thời này đương nhiên không có công nghệ cao, nhưng trí tuệ cùng sức tưởng tượng vô hạn của con người lại được phát huy đến trình độ cao nhất, chính là tờ giấy mỏng trong tay nàng, thế nhưng cũng có ám hoa (hoa văn chìm).

 

-“Nhìn cái gì vậy?

Thấy nàng nghiêm túc như vậy, Bàng Mục bật cười,

-“Chẳng lẽ nàng còn muốn học làm cái này? Nghe nói giấy được đặc chế, dùng ba tờ đóng thành một tờ, mấy thợ thủ công có tay nghề này đều thuộc về triều đình.

 

Yến Kiêu cũng cười, lại đẩy hắn một phen,

-“Aizza….

 

Đang sống tốt, ai lại muốn làm tiền giả.

 

Vụ án của Như Ý tiên sinh liên lụy rộng, số tiền lớn, phỏng chừng khó tránh hết.

 

Hai người nói chuyện công tư hỗn loạn, bất tri bất giác nói đến nửa đêm.

 

Phòng bếp nhỏ mang thức ăn đến, bởi vì có sư phó làm điểm tâm mới, còn cố ý giới thiệu các món ăn:

-“Buổi sáng mới hái bí đỏ xuống, nên làm bánh xốp, bên trong bỏ thêm mỡ lá heo, và ẩm ướt, nhất là bông xốp và mềm mượt. Nghe nói cô nương thích ăn mứt táo, bánh xốp có thêm nhân mứt táo mật ong, ngọt mà không ngấy, không hề ngán.

 

-“Củ sen cũng mới mua ở bên đường, người đánh cá khi bán củ sen còn mang theo nước bùn, một phần ta làm ngó sen ngâm dấm, còn lại làm cùng đầu sư tử củ sen, cô nương nếm thử mùi vị xem.

 

Yến Kiêu thử từng món, quả nhiên tư vị êm dịu, lập tức gật đầu, bảo tiểu Kim lấy mấy chục đồng tiền thưởng cho hắn, lại phân công nói:

-“Bánh xốp mứt táo bí đỏ này không tệ, nếu có nhiều, đưa đến cho mỗi phòng lão phu nhân, Đổng phu nhân một phần.

 

Lúc trước, nàng cùng Bàng Mục còn chưa chính thức đính hôn, lão thái thái hận không thể một ngày ba bữa gọi hai người họ đến trước mặt ăn cơm, chỉ kém đầu ấp tay gối. Hiện giờ sắp đại hôn, lão thái thái không có gì để lo lắng, cũng biết ở trước mặt trưởng bối, tất nhiên không thoải mái, nên không gọi bọn họ qua, chỉ ngẫu nhiên liếc mắt nhìn một cái.

 

Đầu bếp nữ đáp ứng, cầm trong tay một xâu tiền, mặt mày hớn hở.

 

Đều nói vị Yến bộ đầu làm người phóng khoáng, tốt bụng, hiện giờ vừa thấy, quả nhiên không tồi, có thể được làm việc này, xem như nàng có vận tốt.

 

-“Ai nha từ từ,

Đầu bếp nữ đi đến cửa, lại nghe thấy Yến Kiêu nói qua cửa sổ,

-“Cũng đưa đến phủ Đồ đại nhân một đĩa, ngàn vạn đừng quên. Hỏi Bạch phu nhân gần đây đặc biệt muốn ăn cái gì không, trở về nói lại cho ta.

 

Gần đây, khẩu vị của Bạch Ninh đột nhiên trở nên lỳ lạ, thỉnh thoảng lại nảy ra một ý niệm kỳ quái, nghĩ đến món mà ngày thường chẳng bao giờ ăn.

 

Giống như buổi tối hôm trước, nghe nói là rạng sáng, trong lúc ngủ, Bạch Ninh đột nhiên tỉnh vì đói, túm lấy Đồ Khánh nói muốn ăn đồ ăn thừa.

 

Đồ Khánh trực tiếp ngốc trong ổ chăn:

....

 

Đại thiếu gia lớn đến như vậy, chỉ có thời điểm chịu đói ở biên quan, thật đúng là chưa từng ăn qua đồ ăn thừa!

 

-“Nàng ăn đồ ăn thừa chưa?

Đồ Khánh dở khóc dở cười dịch dịch góc chăn thay Bạch Ninh,

-“Phòng bếp nhỏ còn có cháo nóng, điểm tâm cùng bánh nhân thịt, ta sai người mang mỗi thứ một chút đến cho nàng?

 

Nhưng mà sự thật chứng minh, giảng đạo lý với người đang mang thai là không thể thực hiện được.

 

Một khắc trước còn tốt, mà hốc mắt Bạch Ninh ngay lập tức đỏ bừng, hai hàng nước mắt rơi xuống, bắt lấy cánh tay hắn, bắt đầu ủy khuất nói,

-“Trước khi thành thân còn nói chàng khá tốt, nhưng hiện tại đến đồ ăn thừa cũng không chịu cho ta ăn!

 

Đồ Khánh:

....

 

Cũng không phải là thời điểm thiên tai, ta ăn ngon không được sao?

 

Mắt thấy tức phụ sắp rơi nước mắt vì miếng ăn thừa, Đồ đại nhân cũng chỉ đành phải dịu dàng dỗ dành, sau đó căng da đầu đi vào phòng bếp nhỏ, lạnh mặt gian nan mở miệng:

-“Phu nhân muốn ăn đồ ăn thừa.

 

Chúng người hầu:

....

 

Đồ Khánh thống khổ gãi gãi đầu, sai mọi người xào rau ngay tại chỗ, suy nghĩ một chút, chọn một cái đĩa lớn, quay đầu hỏi:

-“Giống không?

 

Hắn xuất thân thế gia chính thống, tính cách khác xa với đám người Bàng Mục cùng Tề Viễn, ngày thường luôn mặt không biểu cảm, lúc này lại hơn nửa đêm, khoác xiêm y lăn lộn ở trong phòng bếp, hạ nhân vừa buồn cười lại đau lòng, chỉ nghẹn không dám lộ ra.

 

Nghe hắn hỏi, chúng người hầu đều đi lên nhìn, sau khi hai mặt nhìn nhau, có người đánh bạo nói:

-“Có thêm chút nước mới tốt.

 

Giống như người bừng tỉnh trong mộng, mọi người sôi nổi gật đầu,

-“Đúng đúng đúng, chính là như vậy.

 

Đồ ăn cuối cùng, còn lại không phải đều là nước sao?

 

Đồ Khánh cũng làm như vậy, nhưng vẫn cảm thấy không quá giống, nhíu mày dùng đũa khảy vài cái, nhìn lộn xộn.

 

Ừ, quá khó coi, phỏng chừng con chó nhìn thấy cũng không thèm ăn, thật sự quá thừa.

 

Nhưng mà mười phần tin tưởng của Đồ đại nhân một lúc sau đã bị giã nát thành cặn bã, nguyên nhân là do Bạch phu nhân nhíu mày chỉ vào cọng rau xanh tươi bên trong, chắc nịch nói:

-“Cái này vừa thấy chính là đồ mới.

 

Đồ Khánh:

....

 

Quá khó khăn, hầu hạ thai phụ thật sự quá khó khăn.

 

Hai người lăn lộn hơn nửa đêm, cuối cùng một gã sai vặt nghèo ra chiêu, bảo đầu bếp đun lại thức ăn lần nữa, quả nhiên héo rũ.

 

Sau đó Bạch phu nhân vừa lòng, đẩy nhanh tốc độ ăn hết đĩa “đồ ăn thừa”, ăn thêm nửa chén cháo gạo kê, cảm thấy mỹ mãn nằm trở về, không bao lâu vang lên tiếng ngáy khe khẽ.

 

Đồ Khánh nhẹ nhàng thở ra, nhìn chằm chằm nửa ngày hai cọng lá cải tức phụ ăn còn thừa, đôi tay mở ra khép lại, cuối cùng gắp một cọng để vào trong miệng.

-“……Phi!

 

Cái hương vị quỷ quái gì đây.

 

Bạch Ninh được như ước nguyện, ngủ một giấc đến khi mặt trời lên cao, Đồ Khánh lại không buồn ngủ, ngoan cố thức đến hừng đông, hai mảng thâm cuồng cùng với đôi mắt tràn đầy tơ máu, bị đám người Bàng Mục đuổi theo cười nhạo hết mấy ngày. [Truyện này đăng tại trang web audiotruyendaomai.com]

 

 

*** *** *** *** ***

 

Việc điều tra vụ án lừa đảo của Như Ý tiên sinh kéo dài mất mấy ngày, có tin tốt cũng có tin xấu:

Trong căn nhà lá, nửa đồ vật có giá trị cũng không còn, chỉ kém bị một ngọn lửa thiêu rụi, đám người Phương Hưng không tìm được manh mối hữu dụng.

 

Còn quan hệ nhân tế, phàm là những người liên quan đến Như Ý tiên sinh, trên cơ bản cũng không chạy thoát khỏi số mệnh bị lừa.

 

Vậy cũng thôi, đoàn người Đỗ Khuê thống kê số người bị hại thực sự đến mức kiệt sức.

 

Mấy ngày nay, bọn họ dựa theo danh sách đi đến từng nhà, đi đến đâu…… Cũng thấy nhóm lão đầu nhi lão thái thái nghe thấy tin dữ chống đỡ không nổi mà ngã xuống đất, như làn sóng lúa mùa hè bị thu hoạch liên miên không ngừng, quả thực như một đường đi cùng với tiếng khóc và tiếng la hét của họ.

 

Người biết thì hiểu rằng bọn họ vì dân làm chủ, người không biết, còn tưởng rằng bọn họ muốn xét nhà!

 

Lúc sau, bá tánh trên đường thấy bọn họ đều theo bản năng nín thở ngưng thần, chỉ cần bọn họ muốn đến gần, đám người kia sôi nổi như lâm đại địch, sợ người tiếp theo chính là mình.

 

Cuối cùng cũng đi đến hết những nhà có trong danh sách, Đỗ Khuê cảm thấy đời này của mình chưa bao giờ nhẹ nhàng đến như vậy, đồng thời cũng cảm nhận được nỗi khổ của Lâm Bình: Chúng ta đều là quan sai đứng đắn, như thế nào lại thành vận đen?

 

-“Trong danh sách có tổng cộng 21 hộ, người già chiếm đa số, theo những gì ti chức nắm giữ trước mắt, tổng cộng có 15 hộ thừa nhận bị lừa tiền tài, còn lại 6 hộ không biết là thật sự may mắn chạy thoát, hay là phùng má giả làm người mập*, hoặc là chưa đến phút cuối, chết cắn không chịu nhận.

 

(Chú thích: phùng má giả làm người mập ý để chỉ trích những người làm chuyện vượt quá khả năng của mình.)

 

-“Bọn họ đều giống nhau, thấy Như Ý tiên sinh có thể thật sự kiếm được tiền, lúc sau mới xuống nước, thử vài lần, đều có tiền lời, bởi vậy tin tưởng không chút nghi ngờ. Khoảng thời gian trước, Như Ý tiên sinh bất ngờ ngầm tìm bọn họ, nói có một món đồ cổ thập phần quý hiếm, chủ hiện tại trong nhà có việc gấp, muốn rời tay quay vài ngày, chỉ cần một người mua, cho nên một mình đến tìm bọn họ.

 

Như Ý tiên sinh đối với mỗi người bị lừa đều nói như vậy, lại lấy cớ sợ người ngoài tranh giành, bảo bọn họ không được để lộ tiếng gió, cho nên mỗi người đều cho rằng chính mình là độc nhất vô nhị, lập tức muốn nhặt đại lậu (chỗ tốt không ai biết), kiếm món hời lớn, vì thế cam tâm tình nguyện giao tiền.

 

Nói đến hắn cũng “tùy theo tài năng tới đâu mà dạy”, căn cứ vào đặc điểm cùng điều kiện kinh tế của người bị hại mà điều chỉnh lý do thoái thác cùng số lượng yêu cầu, nghe có vẻ đặc biệt đáng tin cậy.

 

Bàng Mục cười nhạo ra tiếng,

-“Tiểu thông minh, đáng tiếc không đi đường chính đạo.

 

-“Ngoài ra,

Đỗ Khuê liếm liếm đôi môi khô khốc, vẻ mặt lo lắng nhìn về phía Bàng Mục,

-“Đây không phải toàn bộ, trong đó còn vài vị không biết tên, có vài vị căn bản không phải nhân sĩ Tuấn Ninh phủ. Mà không biết chừng phát hiện một nhóm còn có thể thêm một nhóm mới…… Nếu cứ như thế, người bị hại nói ít cũng trên trăm người.

 

Cho đến nay, người bị lừa số tiền nhiều nhất chính là Yến lão cha, còn lại phần lớn là mấy trăm, còn có hai người hơn ngàn lượng, tất cả mười lăm người cũng có gần 9000 lượng.

 

Tiền tài kếch xù như thế, dựa theo luật pháp, phạm nhân một khi bị bắt, khó tránh khỏi cái chết.

 

Hắn một bên nói, Bàng Mục một bên lật xem danh sách, thấy bên cạnh tên họ là một đám con số chói mắt nói không nên lời.

 

-“Nếu không có chuyện này, bản quan cũng không biết bá tánh Tuấn Ninh phủ giàu có như vậy!

 

Đỗ Khuê liền nói:

-“Nghèo văn giàu võ, lời này vốn cũng không chỉ dùng ở trên triều đình. Bá tánh Tuấn Ninh phủ phần lớn tập võ, tiêu phí ít, từ rất sớm đã có thể đi ra ngoài kiếm tiền, hơn nữa những người này cả đời làm nghề treo đầu ở trên lưng quần (nguy hiểm), tự nhiên kiếm được nhiều chút.

 

Bàng Mục gật gật đầu, xác thật đúng là có đạo lý như vậy.

 

Đáng tiếc của cải những người này tích cóp cả đời, chính mình nhịn ăn nhịn mặc, toàn bộ vào hầu bao người khác.

 

-“Không thể lơi lỏng, tiếp tục tra,

Bàng Mục nói,

-“Mặt khác, tập trung liên hệ với mấy tỉnh phủ châu huyện xung quanh một chút, xem bá tánh bên kia có biết chính mình bị lừa hay không, có người báo án hay không, nếu có, xem chúng ta có thể theo chân bọn họ trao đổi manh mối không.

 

-“Còn có, đi tra những người đã từng xuất hiện trong truyền thuyết, không bị lừa, ngược lại còn bởi vậy mà phát tài.

 

Đỗ Khuê nghe huyền biết ý,

-“Ý đại nhân là, những người đó có thể hỗ trợ?

 

Bàng Mục gật đầu,

-“Muốn thu được khoản lớn, vô luận bằng cách nào cũng phải trả giá chút gì đó, ít nhất muốn cho người khác tin tưởng như vậy. Mà đối kẻ lừa đảo mà nói, tự nhiên biết nên tỉnh hay không tỉnh, mất chút tiền bạc tất nhiên không thể thiếu.

 

Loại vụ án này bất đồng với vụ án giết người, trừ bỏ ngân phiếu, hiện tại bọn họ căn bản không có vật chứng hữu hiệu cùng manh mối để có thể theo dõi. Tội phạm rất có khả năng vì cẩn thận, mấy tháng thậm chí mấy năm đều bất động, bọn họ muốn tra cũng không có chỗ tra.

 

Dưới tình huống như vậy, nếu thật sự có thể đào ra hai người hỗ trợ, thì đó mới là bước đột phá thực sự.

 

Đỗ Khuê gật đầu, nhưng trong lòng vẫn có chút không rõ,

-“Nhưng trước đó ti chức biết được, mấy người có tên họ đó, đều là người địa phương thực sự kiếm được tiền, cùng đám người Yến lão cha ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy……

 

Nếu bọn họ thật sự nhờ những người kia, cũng quá phát rồ!

 

************

ChươngTrước ... MụcLục ... ChươngKế

Post on 05/01/2023

 

No comments:

Post a Comment

Popular Posts