Đại Huyện Lệnh Tiểu Ngỗ Tác - Phần 57


 

Beta: Đào Mai

 

Chương 113

 

Việc tìm thấy xương trắng ở trên chính mảnh ruộng của mình không phải việc nhỏ, đặc biệt khi vừa trải qua án tập kích liên hoàn khiến hai người mất mạng, các bá tánh còn chưa hoàn toàn thoát ly khỏi nỗi sợ, nếu xử lý không tốt rất dễ dàng khiến dân chúng hoang mang.

 

Nhận được tin tức, Đồ Khánh lập tức dẫn người lại đây.

 

Sau khi phân phó thủ hạ canh gác đường lên núi, ánh mắt đầu tiên của Đồ Khánh không phải nhìn vào Bàng Mục đang thuần thục chỉ huy mọi người, mà là nhìn vào Yến Kiêu đang ngẩn ngơ, ôm đầu ngồi xổm một bên.

 

Cổ thụ cao lớn đĩnh bạt như vậy, càng làm nổi bật người phía dưới…… Có chút buồn cười.

 

-“Rương của ngươi...

 

Yến Kiêu đang lẩm bẩm nói gì đó, mờ mịt ngẩng đầu lên,

-“A? A, đa tạ.

 

Dứt lời, nàng ôm cái rương thở dài thật sâu, lại bắt đầu hướng lên trời lẩm bẩm mắng:

-“Thiên Đạo bất công, Thiên Đạo bất công, những tiểu tình nhân đó cả ngày đi chơi không về nhà thì đến đánh rắm cũng không có, đúng là thấy quỷ, ta và lão Bàng thật vất vả mới được ra ngoài đi chơi, sao lại có thi thể vô danh? Lanh lảnh càn khôn, non sông gấm vóc, chỗ nào có nhiều mạng người oan uổng như vậy? Thiên Đạo bất công, Thiên Đạo bất công.

 

Tề Viễn chậm rãi đi tới, ánh mắt phức tạp nhìn nàng, Yến Kiêu thẹn quá thành giận trực tiếp nhảy dựng lên,

-“Nhìn quỷ à!

 

Nàng hẹn hò dễ dàng sao?

 

Tề Viễn sảng khoái lắc đầu thở dài, ôm quyền,

-“Quỷ đâu có linh bằng ngươi!

 

Yến Kiêu nhanh chóng đỏ mặt, cố gắng nói lý:

-“Ta chẳng qua là có....

 

-“Một đôi mắt giỏi phát hiện vụ án.” Tề Viễn và Đồ Khánh trăm miệng một lời nói tiếp.

 

Giọng song ca nam lập tức thu hút tầm mắt của rất nhiều nha dịch lại đây, hiển nhiên đều rất tò mò.

 

Yến bộ đầu cảm thấy kiên quyết không thể để thanh danh không có căn cứ khoa học này tiếp tục tàn sát bừa bãi đến Tuấn Ninh phủ, vì thế nhấp nhấp miệng, ý đồ lay động tình người,

-“Thiên Đạo bất công, ta chỉ là, các ngươi trốn cái gì!

 

Tề Viễn cùng Đồ Khánh đồng thời dùng chiến thuật lui về sau, im lặng không nói, người sau trầm mặc một lát, rồi ôm quyền, vô cùng chân thành nói:

-“Yến đại nhân, niệm tình ta ngươi là đồng liêu…… Ta vừa mới thành thân.

 

Ý là, đôi mắt đặc biệt giỏi phát hiện gì đó của ngài, đừng nhìn người trong nhà có được hay không?

 

-“Được rồi, đừng bắt nạt nàng nữa....

Bàng Mục phân phó thủ hạ cẩn thận đào thi cốt, nghe thấy bên này tranh chấp, không biết nên khóc hay cười nói, đi tới mỗi tay đánh một cái vào đầu của Tề Viễn và Đồ Khánh, nghiến răng nói,

-“Coi chừng lão tử ngứa tay.

 

Tề Viễn oa một tiếng, phát ra lời cảm khái từ nội tâm:

-“Đại nhân sắc lệnh trí hôn*, trắng trợn táo bạo như thế!

 

(Chú thích: sắc lệnh trí hôn là không thể giữ vững lí trí được trước dục vọng.)

 

Lời còn chưa dứt, đã bị Bàng Mục hung hăng nhéo một phen, lớn giọng hét một tiếng, nhảy lên tại chỗ.

 

-“Được rồi được rồi, đừng náo loạn nữa, làm chính sự đi.

 

Sau khi giáo huấn cho hai người một bài học, Bàng Mục lúc này mới vỗ tay nói.

 

Trên thực tế, loại án mạng như này đã có từ mấy năm này, tuy rằng được coi trọng, nhưng lại không quá áp lực, thậm chí so ra còn kém án đả thương người.

 

Đầu tiên, qua nhiều năm như vậy mà không ai biết về nó, hôm nay bọn họ có thể phát hiện đã là tiến bộ vượt bậc;

 

Tiếp theo, nói không dễ nghe, đã đợi nhiều năm như vậy, cũng không ngại chờ thêm năm ba ngày……

 

Bên kia, Phương Hưng đã sai người rửa sạch tầng bùn đất bên ngoài, lộ ra lượng lớn xương trắng, phía dưới là vải vóc rách nát đã không còn nhìn rõ tình trạng ban đầu,  mọi người lo lắng sẽ làm hỏng manh mối vốn dĩ đã không có nhiều, cho nên không dám động vào, vội vàng lại đây xin chỉ thị.

 

Yến Kiêu nháy mắt chấn hưng tinh thần, giơ tay,

-“Đi!

 

So với những xác chết huyết nhục mơ hồ, giòi bọ khắp nơi, thì bộ xương trắng trước mắt này hiển nhiên có vẻ bình dị gần gũi hơn nhiều, vì thế Tề Viễn cùng Đồ Khánh thái độ khác thường, chủ động tiến lên hỗ trợ.

 

Yến Kiêu dùng xẻng nhỏ cùng cái nhíp cẩn thận rửa sạch tạp vật trong khe hở thi cốt, trong lúc đó cũng liên tục thở dài.

 

Bàng Mục sợ làm loạn suy nghĩ của nàng, nói chuyện cũng vô thức nhẹ nhàng hơn,

-“Làm sao vậy?

 

-“Không dễ làm, thực khó giải quyết,

Yến Kiêu chỉ vào những mảnh xương nói,

-“Mọi người nhìn xem, dây chằng, xương sụn, thậm chí đến lớp mỡ cũng biến mất, chứng tỏ người này đã chết ít nhất năm sáu năm! Đây nữa, mặt trên của mấy khối xương này đã bắt đầu có chút dấu hiệu phong hoá, suy xét đến vùng này nằm ở sườn núi đón gió hứng nắng, nói ít cũng phải có đến tám, chín năm rồi, không chừng lúc lão Bùi đại nhân tới, thì nó đã có sẵn ở chỗ này. Nhiều năm đi qua như vậy, đừng nói đặc thù thân thể bên ngoài, ngay cả mấy miếng vải cũng không nhìn ra nguyên trạng, tra như thế nào?

 

Không dễ làm, thật sự là không dễ làm!

 

Bàng Mục trầm mặc một lát,

-“Chúng ta cứ làm hết sức, nàng cũng không cần áp lực.

 

Điều kiện khách quan quá thiếu thốn, không ai nói trước được điều gì.

 

Yến Kiêu cũng không ngẩng đầu lên ừ một tiếng,

-“Cái này ta tự nhiên biết, nhưng muốn nhắc nhở mọi người, phải làm tốt công tác chuẩn bị đánh lâu dài.

 

Giết người thì gần, vứt xác thì xa, đừng nói ở niên đại này, rất nhiều vụ án ở xã hội hiện đại có rất nhiều chứng cứ cũng bị đứt gãy, kéo dài đến tận  mấy năm, cái này? Chậc chậc.

 

Có lẽ thi thể sau khi được chôn thì không có ai động vào, trạng thái bảo quản phi thường hoàn hảo, sau khi Yến Kiêu rửa sạch, tất cả mọi người nhìn ra là hình dáng một người đang nằm ngửa mặt.

 

Ở bên nhau đã lâu, Tề Viễn cũng biết một chút về xương người, lập tức chỉ vào bộ xương trắng, hiếu kỳ hỏi:

-“Aizza, người này có phải nhiều xương hơn bình thường hay không?

 

Mọi người nhìn theo hướng ngón tay của hắn, thấy phần bụng nên trống rỗng có rất nhiều xương cốt có phương hướng kỳ dị.

 

Mấy đại nam nhân còn đang thắc mắc, Yến Kiêu đã nhìn vào xương mu rồi kết hợp với nó, thở dài:

-“Là nữ nhân, khi chết đang mang thai.

 

Tuy rằng dây chằng và xương sụn đã hoàn toàn biến mất, nhưng thi thể được đặt rất ngay ngắn, hơn nữa cùng với đặc thù hình thái của xương, đây rõ ràng là một khung xương của nữ.

 

Bởi vì thai nhi chưa phát triển hoàn thiện, phần xương cũng rất khó nhận ra, cho nên bọn họ nhất thời không nghĩ ra đây cũng là một mạng sống, là một hài tử chưa kịp nhìn thế gian này một lần.

 

Nàng chỉ nói một câu vô cùng đơn giản, lại khiến tất cả mọi người ở hiện trường rơi vào tĩnh mịch, đồng thời ở trong lòng không ít người bốc lên một cỗ tức giận: Giết một thai phụ rồi chôn xác, có thù hận cỡ nào!

 

Đồ Khánh giọng căm hận mắng một câu, sắc mặt rất khó coi.

 

Bàng Mục hung hăng đấm một quyền lên thân cây bên cạnh, thoáng bình phục tâm tình, lúc này mới nói:

-“Có thể nhìn ra số tuổi không?

 

-“Hẳn là có thể,

Yến Kiêu nhặt xương của thai nhi vào một cái bình nhỏ, sau đó nhìn kỹ mức độ hao mòn hàm răng của người chết và phần xương mu,

-“Nhưng bởi vì thời gian tử vong quá lâu, khả năng dao động trên dưới sẽ khá lớn.

 

Nói xong, nàng chậm rãi đứng dậy, hoạt động hai chân bởi vì ngồi xổm lâu vị mà trở nên tê dại, lại dùng mu bàn tay cách bao tay xoa xoa đôi mắt, trên mặt nổi lên một tia mỏi mệt.

 

Hôm nay, ánh mặt trời tuy tốt, nhưng nơi này bị cây xanh che phủ, gần như bị che khuất bởi bóng râm, ánh sáng rất kém, công tác rửa sạch thi cốt đã tiêu hao phần lớn tinh lực của nàng, lúc này lại muốn dùng sức híp mắt để nhìn kỹ, hai con mắt sớm đã đau nhức không thôi.

 

Bàng Mục vội duỗi tay đỡ nàng, nhanh chóng quyết định nói:

-“Nàng trước tiên cứ phán đoán hình tháí đơn giản, chúng ta sẽ vận chuyển toàn bộ xương cốt trở về rồi kiểm tra kỹ càng sau.

 

Yến Kiêu dùng dùng sức chớp chớp đôi mắt phiếm hồng, gật gật đầu,

-“Cứ làm như vậy đi.

 

Trở về còn có Quách ngỗ tác cùng A Miêu giúp đỡ.

 

Chúng nha dịch vội lấy ra cái sàng nhỏ đã chuẩn bị tốt, trước cẩn thận lấy ra những mảnh xương lớn, sau đó sàng cẩn thận tất cả bùn đất xung quanh, bảo đảm không có bỏ sót mẩu xương nhỏ nào, lúc này mới thống nhất đóng gói vận chuyển về nha môn phòng nghiệm thi.

 

Đán người Tề Viễn khi chạy đến chi viện không để lộ một chút tiếng gió, vì thế khi mọi người trở về nha môn, ba ngỗ tác Quách, Trương, Lý căn bản không nghe thấy động tĩnh.

 

Lâm Bình lặng lẽ đi gọi Quách ngỗ tác, Giả Phong cùng A Miêu tới hỗ trợ, mấy người thế mới biết Yến bộ đầu đi ra ngoài một chuyến lại nhặt một bộ xương vô danh trở về.

 

Quách ngỗ tác là người phúc hậu, há miệng thở dốc, mở miệng liền thay đổi đề tài,

-“Nhìn ngươi chịu đựng đến hai con mắt đều đỏ, không bằng đắp khăn ấm trước, ta và A Miêu nấu rượu trắng xong sẽ gọi ngươi.

 

Hắn làm việc cẩn thận, Giả Phong cùng A Miêu phối hợp cũng nhiều lần, Yến Kiêu cũng không có gì không yên tâm, thực sảng khoái đi bổ sung nước cho mắt, bởi vì quá thoải mái còn không cẩn thận ngủ mất……

 

A Miêu lại đây gọi nàng dậy, bộ xương đã được dọn dẹp xong.

 

Yến Kiêu dùng nước lạnh giặt rửa mặt, lắc lắc đầu, tinh thần phấn chấn rồi hội hợp với mọi người.

 

Bởi vì không có tương quan với tổ chức phần mềm, xương mu cũng đã vỡ tan thành từng mảnh, dấu vết tầng ngoài cũng đã chịu tổn thương nhất định, làm ảnh hưởng rất lớn đến việc phán đoán độ tuổi, Yến Kiêu đặt trọng điểm lên hàm răng và những phần khác.

 

-“Cá nhân ta nghĩ nạn nhân khoảng 26 tuổi, dao động trên dưới 4 tuổi.

Cuối cùng, Yến Kiêu nói,

-“Ý kiến của mọi người thì sao?

 

A Miêu đều còn chưa có xuất sư, tự nhiên nghe nàng như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, còn Quách Ngỗ Tác, tự nhận ở phương diện này không giỏi hơn nàng, tự nhiên cũng không có ý kiến.

 

Giả Phong trước ghi lại tuổi tác, lại hỏi:

-“Còn có phát hiện cái gì không?

 

Quách ngỗ tác dùng thước đo chiều dài từ đầu đến chân bộ xương,

-“Là nữ nhân có dáng người vô cùng cao gầy, ước chừng cao từ năm thước năm đến năm thước bảy.

 

Nói xong, lại nhìn về phía Yến Kiêu.

 

Yến Kiêu gật gật đầu,

-“Ta không có dị nghị.

 

Đổi thành đơn vị hiện đại thì khoảng từ 171 đến 177 cm, nữ tử có chiều cao như vậy ở Trung Nguyên xác thật không thường thấy.

 

Nhưng nhìn kỹ lại bộ xương một lần nữa, nàng lại cảm thấy có chút khó nói,

-“Mặt dài, mắt to sâu, mũi cao, có chút giống với người vùng Tây Bắc.

 

Vùng Tây Bắc xưa nay nhiều tộc thông hôn, hàng năm nuôi ngựa chăn dê, nam nữ già trẻ thường có thân hình cao lớn cường tráng, nữ nhân cao 1 mét 7 tuy không dám nói chỗ nào cũng có, nhưng tuyệt đối có không ít.

 

Mọi người gật đầu, lại nghe thấy A Miêu nhắc mãi đến chuyện vứt xác ở xa, đột nhiên hỏi một câu ngốc nghếch:

-“Chẳng lẽ là người ở đó chạy đến đây vứt xác? Có phải quá xa hay không?

 

Yến Kiêu và Quách Ngỗ Tác đầu tiên là sửng sốt, sau đó không nhịn được cười rộ lên.

 

-“Đồ ngốc,

Yến Kiêu cười nói,

-“Chẳng lẽ người ở nơi khác không được đến châu phủ lân cận định cư? Hoặc là vì chuyện gì đó đi qua nơi đây, vừa vặn giết người vứt xác, sau khi trở về xa cách ngàn dặm, càng không sợ người hoài nghi.

 

A Miêu hậu tri hậu giác phục hồi lại tinh thần, cũng ngượng ngùng cười.

 

-“U, có thể cười, khẳng định là phát hiện không ít thứ hữu dụng?

 

Bàng Mục từ bên ngoài gõ cửa tiến vào.

 

Yến Kiêu gật đầu,

-“Xem như vậy đi.

 

-“Người chết nữ, tuổi khoảng từ 22 đến 30 tuổi, thân cao năm thước năm đến năm thước bảy, có huyết thống ở vùng Tây Bắc. Răng trên dưới không đồng đều, hẳn là bao thiên (răng hô). Bị giết khi đang mang thai, nhưng cụ thể là mấy tháng, ta kiến nghị nên để cho bà đỡ có kinh nghiệm xem qua xương cốt của thai nhi, các nàng so với chúng ta hiểu biết hơn nhiều.

 

Ngỗ tác thường xuyên nghiệm thi, nhưng trong đó không bao gồm thai nhi chưa sinh ra, để bọn họ phán đoán một đống xương cốt chưa thành hình, thật đúng là quá làm khó ngỗ tác.

 

Bàng Mục theo chân bọn họ nói một tiếng vất vả,

-“Thời gian đã lâu, hung thủ hiện tại có khả năng ở bất cứ đâu, thậm chí có thể không còn trên nhân thế, chúng ta chỉ có thể phát tán thông cáo tìm người đến mọi nơi trên cả nước, đặc biệt bảo quan phủ các nơi chú ý thời điểm tám, chín năm có án báo mất tích, đến nay chưa tìm được hay không.

 

-“Chỉ là lúc ấy đang có chiến loạn, đặc biệt vùng Tây Bắc, kinh tế, chính trị ở rất nhiều địa phương đều sụp đổ, nếu quả nhiên là người nơi đó, thật đúng là không dễ tìm.

 

Ai ngờ Yến Kiêu vừa nghe, ngược lại cảm thấy mạch suy nghĩ rõ ràng hơn không ít,

-“Đúng vậy, Tây Bắc đại loạn, rất nhiều người đến Trung Nguyên tị nạn, nhưng Tuấn Ninh phủ cách bên kia cũng không gần, dân chạy nạn đến đây khẳng định không nhiều lắm.

 

-“Có đạo lý! Nàng không nói thì ta thiếu chút nữa đã quên.

Một câu như làm người trong mộng bừng tỉnh, Bàng Mục hung hăng vỗ đùi,

-“Chiến hỏa thiêu cháy, bao nhiêu bá tánh trôi dạt khắp nơi? Lúc ấy đều kịp thu gom gia sản đã chạy, bá tánh bình thường căn bản không đi xa được, mà triều đình cũng sợ lưu dân tạo phản, hạ chỉ châu phủ thu nhận bá tánh ven đường, nghiêm cấm khuếch tán. Cho nên hơn chín phần người đều tập trung ở ba phủ Khánh Quang, Bình Ninh, Quảng Nguyên. Người có năng lực tránh được hoặc có thân thích ở bản địa, được người bảo đảm, quan phủ xuất ra giấy tờ hợp pháp dẫn đường, lấy danh thăm người thân vào Trung Nguyên; hoặc là chính mình có quyền thế, tự mình khơi thông quan hệ. Hoặc nếu không phải nạn dân, chính là trước khi chiến loạn bắt đầu, đã đến Trung Nguyên!

 

Đương nhiên, chuyện này cũng tùy người mà khác nhau, cũng không loại bỏ những tình huống đặc biệt tồn tại, nhưng phần lớn vẫn tương đối phù hợp quy luật cơ bản, không đáng để phủ định cả một chỉnh thể.

 

Mà mặc kệ là thuộc tình huống nào trong ba loại trên, đều phải có công văn được quan phủ địa phương thu nhận mới có thể lưu lại, nghĩ như vậy, trừ bỏ lượng công việc vẫn nhiều và rườm rà như cũ, có lẽ tra vụ án này cũng không quá khó khăn như trong tưởng tượng? [Truyện này đăng tại trang web audiotruyendaomai.com]

 

 

*** *** *** *** ***

 

Chương114

 

Vụ án có chút manh mối, tâm tình của mọi người không khỏi cũng nhẹ nhàng theo, sau đó mới nhận ra còn chưa có ăn cơm trưa.

 

Tiểu Kim cũng không biết đã canh giữ ở bên ngoài bao lâu, nghe thấy động tĩnh, trước gõ gõ cửa, sau đó quy quy củ củ đứng ở bên ngoài nói:

-“Đồ ăn còn nóng, mấy vị đại nhân muốn đi ăn không?

 

Mọi người nhìn về phía Bàng Mục, Bàng Mục lại nhìn về phía Yến Kiêu,

-“Đi ăn?

 

Yến Kiêu vặn vẹo cái cổ cứng đờ, nghe khớp xương phát ra liên tiếp tiếng răng rắc, tức khắc dâng lên cảm giác thỏa mãn quỷ dị, lúc này mới vung tay lên,

-“Đi, đi ăn cơm!

 

Lúc vội thì không cảm thấy, sau khi kết thúc, quả thực cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều muốn nháo lật trời, bụng đói cồn cào.

 

Bàng Mục trước sai người thu dọn thi cốt, sau đó dặn dò người đưa đến nội đường chuyên tồn trữ thi cốt vô danh, lúc này mới đi theo mọi người.

 

Vốn dĩ hôm nay Yến Kiêu muốn cùng Bàng Mục ăn cơm ở bên ngoài, phòng bếp nhỏ trong viện của mình cũng không nổi lửa. Người tính không bằng trời tính, ai có thể nghĩ rằng trên đường đột nhiên lại có một bộ xương vô danh, lúc này cũng chỉ có thể đến phòng bếp lớn.

 

Tiểu Kim rất hưng phấn nói với nàng:

-“Hôm nay Ngưu đầu bếp dùng tôm tươi làm một nồi canh, còn bỏ thêm xương, vừa đặc vừa trắng, nhưng rất thơm!

 

-“Tôm sông?” Yến Kiêu hơi giật mình, “Bao lớn?

 

Tuy rằng chưa đến thời điểm màu mỡ nhất, nhưng ở phương bắc, bá tánh cũng bắt đầu lục tục bắt thủy sản để ăn.

 

Thấy tiểu Kim khoa tay múa chân dài bằng hơn nửa ngón tay cái, Yến Kiêu vỗ tay một cái,

-“Ngày khác ngươi cùng tiểu Ngân đi chợ, mua thêm chút tôm sống về, chúng ta gói hoành thánh tôm thịt.

 

Dùng tôm sông làm canh…… Rõ ràng làm việc này tốn hết nửa chuyện này, thật không hổ là đầu bếp, rất có tinh thần nghiên cứu.

 

Tôm sông lớn như vậy nấu giống bình thường thì không được, nhưng làm hoành thánh tôm thịt, cơm chiên tôm bóc vỏ, hoặc là trực tiếp bọc mì trứng bên ngoài rồi chiên ngập dầu, thơm thơm giòn giòn, vỏ mỏng xốp giòn, ăn lúc còn nóng cả vỏ lẫn thịt quyện vào nhau, không cần nói cũng biết ngon như thế nào.

 

Lúc ăn cơm, bọn người Quách ngỗ tác tự động ngồi ăn một bàn, chừa lại khoảng trống cho Bàng Mục và Yến Kiêu.

 

-“Đúng rồi, trong kinh vừa gửi thư,

Bàng Mục đột nhiên có chút chần chừ, ánh mắt có chút ngượng ngùng,

-“Thánh nhân tứ hôn cho chúng ta, phỏng chừng hai ngày nữa thánh chỉ sẽ xuống.

 

Lúc trước Yến Kiêu chủ động cầu hôn hắn, Bàng Mục cao hứng đến choáng váng, suốt đêm viết thư chia sẻ tin tức cho bạn tốt bệ hạ, kết quả thư gửi đi mới cảm thấy không ổn:

Theo tính tình của thánh nhân, đợi nhiều năm như vậy, không tứ hôn, không chiêu cáo thiên hạ, không tổ chức hôn lễ thật lớn là không có khả năng. Nhưng vấn đề là, chuyện này hắn còn chưa thương lượng cùng tức phụ, vạn nhất tức phụ không muốn như vậy?

 

Yến Kiêu rõ ràng thấy được thấp thỏm trong mắt hắn, đột nhiên cười, ánh mắt nhu hòa giống như muốn nhỏ ra mật,

-“Chàng sợ ta không cao hứng?

 

Bàng Mục thành thành thật thật gật đầu, lão đại rụt rụt bả vai, nhỏ giọng nói:

-“Phong tục quê nàng không giống ở đây, vạn nhất!

 

Nàng lại là người không có thân nhân bên cạnh, vốn đã ủy khuất, nếu là đến hôn sự cũng không vừa lòng đẹp ý……

 

Nhưng mà không đợi hắn nói hết, hai cánh môi ấm áp mềm mại, mang theo mùi hương của canh đã bao phủ lại, sự ôn nhu lưu luyến không thể nói hết.

 

Yến Kiêu hơi khom người, dùng chóp mũi nhẹ nhàng cọ cọ hắn,

-“Ta đã nói với chàng, gặp được chàng, quen biết chàng, là một trong số những chuyện tốt nhất xảy ra trong cuộc đời của ta.

 

Dường như trong chốc lát, Bàng Mục như là thấy băng tuyết ngàn dặm tan ra trong khoảnh khắc, nước tuyết nhỏ giọt từ trên đầu cành cây, nụ hoa chợt nở rộ, gió nam ấm áp cuốn theo cành lá rậm rạp điên cuồng lan tràn, càn quét tất cả suy nghĩ của hắn.

 

Từ lúc này, thế giới của hắn tràn ngập hoa thơm cỏ lạ, chim hót véo von từ vạn dặm xuân.

 

Cũng không biết qua bao lâu, tân lang quan tựa hồ đã nếm đủ mùi vị, nhấp miệng hỏi,

-“Vì sao là một trong số?

 

Yến Kiêu sửng sốt, phát ra một trận cười từ tận đáy lòng.

 

-“Đồ ngốc.

 

Một bàn khác, đám người Quách Ngỗ Tác: Trắng trợn, táo bạo khi dễ người độc như vậy?

 

Sau đó, Bàng Mục đối với vấn đề này vô cùng chấp nhất, như người điên đi theo đằng sau quấy nhiễu hỏi:

-“Kiêu Kiêu, vì sao là chỉ là một phần, cái khác chính là cái gì? Ai ai, nói cho ta đi.

 

Đây đâu phải là ham học hỏi, căn bản chính là mượn cơ hội quấy nhiễu, Yến Kiêu bị bộ dạng vô lại này của hắn làm dở khóc dở cười, dù véo lỗ tai cũng không ngăn được.

 

Vừa lúc thấy đầu bếp nữ đang không ngừng vịn cửa sổ nhìn ra bên ngoài, nàng chạy nhanh đến hỏi:

-“Đang đợi ai? Còn có ai chưa đến ăn cơm?

 

Nhắc mới nhớ, trên bệ bếp xác thật còn có mấy bộ chén đũa dự phòng.

 

Đầu bếp nữ đã hơn ba mươi tuổi, vẫn còn bộ dáng ngượng ngùng, giơ tay cào cào phần tóc mai cho đỡ rối:

-“Mấy ngày nay, Phùng đại phu và Lữ đại phu Hắc Long các cùng nhau chữa bệnh từ thiện, bởi vì cách nha môn chúng ta không xa, cho nên buổi trưa đều ăn cơm ở đây.

 

Yến Kiêu nhướng mày, hướng nàng cười ý vị thâm trường, kéo dài thanh âm nói:

-“À, là Lữ đại phu.

 

Cũng khó trách.

 

Lữ Mặc Dương Lữ đại phu tuy rằng nội tâm cực kỳ bưu hãn, chạm vào là nổ ngay, tính tình nóng nảy, nhưng một khi phong ấn được giải trừ, sức chiến đấu khó có thể đánh giá, có thể nói là phi thường dũng mãnh. Nhưng ở trạng thái bình thường, nhìn qua thì vô cùng ôn tồn lễ độ, cực giống Liêu Vô Hà. Còn có một tay y thuật giỏi, lại không giống đám người Liêu Vô Hà, cao không thể chạm, vô hình trung thu hút một lượng lớn fan nhan cẩu.

 

Từ đầu bếp nữ ba bốn mươi tuổi, cho đến mấy tiểu nha đầu tiểu Kim tiểu Ngân xuân phong khó hiểu, đều thích tìm cớ nhìn thêm vài lần.

 

Đầu bếp nữ đỏ mặt, hai bàn tay thô to quơ quơ ở trong không khí vài cái, rồi bụm mặt quay người chạy.

 

Yến Kiêu cùng Bàng Mục rất không thiện cảm mà cười ở phía sau, cười cười thấy Phùng đại phu cùng Lữ Mặc Dương cùng nhau đi đến.

 

Phu thê hai người đang định chào hỏi, lại thấy hai vị đại phu đều một bộ dạng cau mày như lâm đại địch, đang còn kinh ngạc thì nghe thấy tiếng khóc xen lẫn tiếng ồn ào và tiếng chửi rủa từ đằng xa tới gần, nhanh chóng đến gần như thủy triều lên.

 

-“Ngươi đến đây là làm gì! Chớ có náo loạn, đừng để người ta chế giễu, mau về nhà đi!

 

-“Ta nhổ vào, Trần Tư Trà, lão nương hôm nay phải tìm Tri phủ đại nhân đòi công đạo, ngươi tránh ra cho ta!

 

-“Ai ngươi!

 

Yến Kiêu xoay đầu nhìn Bàng Mục, vươn đầu ngón tay chọc chọc khuỷu tay hắn,

-“Nghe thấy chưa, tìm chàng kìa.

 

Nhân lúc người bên kia còn chưa đánh đến đây, Bàng Mục tranh thủ đi tìm Phùng đại phu cùng Lữ Mặc Dương hỏi tình huống.

 

Kết quả Lữ Mặc Dương há mồm liền phun ra câu,

-“Đúng là mụ đàn bà đanh đá!

 

Bàng Mục cùng Yến Kiêu trầm mặc một lát, vô cùng ăn ý chuyển hướng sang Phùng đại phu,

-“Ngài nói.

 

Phùng đại phu hiển nhiên vẫn đang ở trong cơn phẫn nộ, nhưng biểu hiện so với Lữ Mặc Dương nội liễm hơn nhiều, trước mắng vài câu chi, hồ, giả, dã, sau đó mới dăm ba câu kể rõ ngọn nguồn sự tình.

 

Bởi vì là chữa bệnh từ thiện, không mất tiền vẫn có thể xem bệnh, cho nên mỗi ngày số người đến khám bệnh đều rất nhiều, hai vị đại phu trên cơ bản không có ngày nào ăn cơm đúng giờ.

 

Vốn dĩ, thật vất vả mới xem hết số thẻ buổi sáng phát ra, hai người đang định dọn dẹp một chút rồi trở về nha môn ăn cơm, thuận tiện mượn chỗ bàn bạc rồi nghỉ ngơi một chút, ai ngờ còn chưa kịp đứng dậy đã thấy một đôi phu thê trẻ tuổi khoảng hai mươi mấy tuổi, ôm một tiểu cô nương chừng bốn năm tuổi chạy như điên mà đến nói,

-“Đại phu, đại phu cứu mạng!

 

Phùng đại phu cảm thấy nam nhân kia có chút quen mắt, tập trung nhìn kỹ, là Trần Tư Trà Trần bộ khoái làm việc trong nha môn, biết hắn không phải là người thích làm phiền người khác, thấy hắn kinh hoảng thất thố như thế, vội gọi bọn hắn lại đây, lại thỉnh Lữ Mặc Dương hiệp trợ.

 

Thấy làn da của tiểu cô nương nổi đầy mẩn đỏ lớn nhỏ không đồng nhất, mặt và cổ đều có chút sưng, chỗ miệng mũi và vạt áo phía trước còn có rất nhiều dấu vết nôn mửa, giờ phút này đang há to miệng cố gắng để thở, trong cổ họng phát ra tiếng thở nặng nề như tiếng kéo ống bễ, chứng minh nàng hít thở rất khó khăn.

 

Thê tử của Trần Tư Trà Lưu thị lệ rơi đầy mặt nói:

-“Chúng ta đang ăn cơm, bà bà ta…

 

Nàng còn chưa nói xong, Trần Tư Trà lại ngắt lời nói trước, hướng Phùng đại phu cùng Lữ Mặc Dương liên tục chắp tay thi lễ,

-“Cứu cứu nữ nhi của ta!

 

Lưu thị tuy rằng chưa nói xong, nhưng Phùng đại phu hành nghề y mấy chục năm kinh nghiệm phong phú, liếc mắt một cái cũng đoán ra bảy tám phần,

-“Đây là chứng bệnh dị ứng, có phải nàng ăn phải đồ ăn ngày thường chưa ăn bao giờ? Lữ tiểu hữu, ngươi lấy cao thông khí đan cùng chút nước ấm lại đây.

 

Thông khí đan vốn dùng để chữa bệnh nghẹt mũi, suyễn, hô hấp khó khăn cho tiểu hài nhi, nó giống với miếng dán thông khí của đời sau, có thể thông đường hô hấp ở khoang mũi, thậm chí có tác dụng kích thích phổi nở ra. Rất hiệu quả, nhưng không thể lạm dụng, nếu không rất dễ dàng làm tổn thương đến những chỗ này.

 

Miệng hắn nói, tay không ngừng, tiếp nhận lấy hài tử rồi vỗ mấy cái, giúp nàng nôn ra phần cặn còn lại trong miệng, lại tự mình dùng ngón tay móc một hồi, sau đó lấy ra kim châm, nhanh chóng đâm vài châm lên người tiểu cô nương.

 

Trần Tư Trà còn muốn cướp lời, Lữ Mặc Dương nhìn không được, trừng mắt dựng mày quát:

-“Ngươi câm miệng, để thê tử ngươi nói!

 

-“Là trứng gà, năm kia có một đại phu đã nói qua, tiểu Đào không thể ăn trứng gà, nhưng bà bà luôn không nghe, cả ngày chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, nói mẹ con chúng ta làm ra vẻ……

Lưu thị nghẹn ngào, đột nhiên nắm chặt tay, đánh lên người Trần Tư Trà,

-“Hai mẹ con các người chính là trời sinh đến hại mẹ con chúng ta! Ta liều mạng với ngươi!

 

Trần Tư trà tự biết đuối lý, cũng không dám đánh trả, lại cảm thấy trước mặt mọi người bị bà nương nhà mình đánh, không ra thể thống gì, nắm lấy tay Lưu thị, muốn khuyên giải.

 

Đều nói làm mẹ thì sẽ trở nên mạnh mẽ, Lưu thị uất ức cùng oán giận tích tụ nhiều năm đã sớm bùng nổ, sao có thể nhịn được? Lúc này trút giận đánh lên mặt trượng phu, kết quả lại bị bà bà chạy đến sau trông thấy.

 

Lần này xem như chọc phải tổ ong vò vẽ, vị khởi xướng này cũng không quản sống chết của cháu gái, ngược lại gào lên một tiếng, cúi đầu chạy vọt đến chỗ Lưu thị, đâm đầu vào bụng nhỏ của nàng, trực tiếp hất thẳng người xuống đất.

 

-“Hay cho xướng phụ*, lại dám ở bên đường đối xử như vậy với nam nhân của ngươi, thật là không biết càn khôn cao thấp*!

 

(Chú thích: xướng phụ là gái điếm, kỹ nữ.)

 

(Chú thích: càn khôn cao thấp là ở địa vị cao mà không kiêu, ở địa vị thấp mà không lo lắng. Ý ở đây là không biết thân biết phận.)

 

Lưu thị chịu cái đâm này của bà bà, không chỉ có bụng nhỏ đau đớn khó nhịn, cái ót đập vào mặt đất, cả người choáng váng, còn chưa kịp phản ứng lại, lại bị bà bà đè xuống đất để đánh, hiện trường tức khắc loạn thành một đoàn.

 

Cho nên, trưởng bối trong nhà biết rõ cháu gái ăn trứng sẽ bị dị ứng, còn cố ý bắt nàng ăn sao? Cái cày có khác gì cố ý giết người?

 

Bàng Mục cùng Yến Kiêu nghe được, hết sức trợn mắt há hốc mồm, Lưu thị cả người hỗn độn, như con hổ mẹ bị chọc giận, lập tức xông vào, vừa thấy hai người bọn họ, liền quỳ xuống dập đầu phanh phanh phanh, khóc không thành tiếng nói:

-“Đại nhân, hai vị đại nhân, cầu ngài thay dân phụ làm chủ, cuộc sống này ta thật sự chịu đựng không nổi!

 

Trần Tư Trà bị cào nên trên mặt có mấy vết xước còn rướm máu, mặt lúc này lại hết xanh, chuyển trắng rồi sang đỏ, cảm thấy mặt mũi đã bị mất hết, tiến lên muốn kéo nàng về nhà,

-“Có chuyện gì không thể nói ở nhà, nhất định phải náo loạn đến trước mặt đại nhân!

 

Có vết xe đổ của Nhị đương gia Phi Hổ Đường, phu thê hai người Bành Bưu đánh nhau đánh đến trong nhà lao, hắn biết đại nhân nhà mình tính tình ngay thẳng, không để một hạt cát trong mắt, việc này nếu không ầm ĩ còn tốt, nếu thật sự giáp mặt xé rách…… Trong lòng đã có chút luống cuống.

 

Sau đó, nương hắn cũng hùng hùng hổ hổ tiến vào, lại chỉ vào Lưu thị phỉ nhổ không thôi, lộn xộn quở trách chút chuyện lông gà vỏ tỏi.

 

Bà ta nói cực to, thanh âm lại cao, làm đầu Yến Kiêu ong ong lên.

 

Bàng Mục thấy ầm ĩ đến kỳ cục, lập tức đen mặt,

-“Còn thể thống gì! Người đâu, dẫn tất cả đến đại đường!

 

Một đám người đứng ở cửa phòng bếp hóng chuyện, nếu muốn cáo, vậy cứ xử việc theo phép công là tốt nhất.

 

Mẫu tử Trần Tư Trà cũng không nghĩ đến Tri phủ đại nhân muốn nhúng tay vào việc này, nhất thời hoảng sợ, ngượng ngùng nói:

-“Đại nhân, việc nhà thôi, thật sự không cần phải như vậy.

 

Nhưng mà Lưu thị đã phát điên, thấy chuyện đến trước mắt, hắn vẫn muốn che lấp, phổi đều muốn tức điên, dứt khoát cắn một miếng vào tay hắn, lập tức đi theo đám người Bàng Mục đến đại đường.

 

Nữ nhi đã giao cho y quan chuyên môn chăm sóc, nàng cũng mặc kệ trượng phu cùng bà bà, nhanh nhẹn đem tất cả oán hận chất chứa nhiều năm từ trước đến nay gột rửa sạch sẽ:

 

-“Đại nhân minh giám, dân phụ 6 năm trước gả cho Trần Tư Trà làm thê, nhiều năm qua chịu thương chịu khó, lại vì hắn sinh nhi dục nữ, phụng dưỡng song thân, chưa từng có nửa câu oán hận, không có công lao cũng có khổ lao! Nhưng nương hắn vẫn luôn nhìn ta không vừa mắt, năm đó ta sinh tiểu Hạnh, liền nói ta là kẻ ăn bám, ngày ngày chỉ cây dâu mà mắng cây hòe nói hai mẫu tử chúng ta ăn cơm trắng (vô dụng, ăn không ngồi rồi)!

 

-“Sau đó, ta lại sinh tiểu Đào, bà bà càng khó chịu, làm ầm lên đòi nạp thiếp, còn muốn thỉnh cao nhân đến xem…… Lúc ta hoài thai tiểu Đào, bà bà cả ngày âm dương quái khí*, quấy đến ta không được sống yên ổn, nhưng ta đều nhịn, ai ngờ ngày dưa chín cuống rụng, nàng vừa thấy là nữ nhi, nháo muốn mang đi tặng cho người khác, bị ta lấy cái chết bức ép ngăn cản mới dừng lại.

 

(Chú thích: âm dương quái khí là nói chuyện chanh chua.)

 

-“Thời gian ta mang thai vì buồn phiền nên hao tổn tinh thần, cho nên tiểu Đào thể nhược, rất nhiều đồ ăn không thể hóa, trứng gà càng hơn vậy, đại phu đã nói rõ không cho chạm vào, ta cũng nhiều lần nhắc nhở bà bà và công công, nhưng bà bà lại mắng chúng ta làm ra vẻ nhiều chuyện, năm lần bảy lượt muốn vụng trộm…

 

Nàng còn chưa nói xong, hai mẫu tử Trần Tư Trà đã đuổi đến đây, Trần thị vừa nghe vậy, lập tức chửi bới nước miếng bay tứ tung:

-“Nghe ngươi khéo mồm khéo miệng như vậy, thật là muốn mạng của ta mà! Như thế nào, ngươi có lý không phải? Trứng gà bổ như vậy, bao nhiêu người muốn ăn còn không được, ta cực cực khổ khổ dành ra cho nàng ăn, ngươi ngược lại trách ta!

 

Lưu thị bị dáng vẻ này của bà làm cho phát cáu, cả người phát run nói:

-“Bà có hảo tâm như vậy sao, không nói đến lúc ta có thai ăn nhiều một miếng cũng phải chịu ngài khinh thường, lúc ở cữ muốn ăn trứng gà luộc đường đỏ cũng không được, tiểu Hạnh lớn đến như vậy, đã ăn được mấy quả trứng gà? Sao cứ phải cho tiểu Đào ăn? Ta đã nói không biết bao nhiêu lần tiểu Đào không thể ăn trứng gà, hàng xóm còn biết, chẳng lẽ ngài lại không biết?

 

Dứt lời, lại hướng Trần Tư Trà quát lên:

-“Ngươi nói đi, chính ngươi nói cho đại nhân, ta đã nói chưa, bà bà có biết hay không? Ngươi nói đi!

 

Trần Tư trà há miệng thở dốc, vẻ mặt khó xử, cuối cùng chỉ nói ra một câu:

-“Lão nhân gia trí nhớ không tốt, đau lòng cháu gái, nhất thời không nhớ.

 

Lời vừa ra khỏi miệng, Trần thị được chống lưng, lập tức điên cuồng cao ngạo, châm chọc mỉa mai con dâu:

-“Theo ta nói, chính là quá nuông chiều, cũng chỉ là một nha đầu thôi, sống thế nào mà chẳng được? Hiện giờ ngược lại, cái này không được, cái kia không tốt, chẳng lẽ là tiểu thư!

 

-“Mọi người đều biết trứng gà là đồ tốt, ai cũng ăn, tại sao nàng không ăn được?

 

Trần Tư Trà cũng thấp giọng nói với Lưu thị:

-“Bây giờ tiểu Đào cũng không có việc gì, dù sao cũng là người một nhà, nương ta nuôi ta lớn như vậy cũng không dễ dàng, chúng ta làm tiểu bối, bao dung cho bà một chút.

 

-“Cái này mà gọi là không có việc gì?!

Lưu thị cả người rung mạnh, rơi lệ đầy mặt nhìn hắn, khàn giọng nói,

-“Hai vị đại phu đều nói, nếu chậm một chút nữa, tiểu Đào sẽ nghẹn đến chết! Nếu cứ như vậy, dùng nhiều thuốc, giọng nàng cũng sẽ hỏng, ngày sau có thể không nói rõ!

 

-“Vừa rồi lúc ăn cơm, ta bận ở bên trong, ngươi dám nói chính mình không nhìn thấy bà bà trộn trứng gà ở trong chén của nàng? Nếu không phải ta kịp thời đi ra, chỉ sợ lúc ấy nàng cũng bị chết sặc vì nôn!

 

-“Nàng còn chưa đến 4 tuổi, có cái gì sai? Tại sao nhất định phải bắt nàng chịu tội!

 

Trần Tư Trà bị nàng nói thẹn quá thành giận, kinh hoảng thất thố liếc nhìn Bàng Mục và Yến Kiêu một cái, mới nói:

-“Nói bậy bạ gì đó ở trước mặt hai vị đại nhân! Còn không nhanh cùng ta về nhà!

 

Nói xong, liền kéo nàng đi.

 

-“Ngươi buông tay ra!

 

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, hai người Hứa Thiến cùng Bạch Hi cũng không biết nghe thấy động tĩnh từ lúc nào, chạy theo mọi người đến đây xem náo nhiệt, ai ngờ náo nhiệt thì không thấy, lại trực tiếp bị tức chết đi được.

 

Mắt thấy chuyện đến trước mắt, sự tình ngọn nguồn đều đã sáng tỏ, Trần Tư Trà kia lại vẫn có ý đồ giấu giếm, hai thiếu niên nam nữ chưa từng nhìn thấy thế gian nham hiểm, làm sao có thể nhẫn? Trực tiếp đi lên đẩy Trần Tư Trà khiến hắn lảo đảo, che chở Lưu thị ở phía sau người, lại đối diện với Bàng Mục cùng Yến Kiêu phía trên, nói:

-“Đại nhân, các người ngàn vạn không thể bỏ qua cho kẻ mặt người dạ thú này!

 

Hứa Thiến trực tiếp chỉ vào Trần Tư Trà mắng chửi:

-“Nương ngươi nuôi ngươi không dễ là chuyện của nhà ngươi, cùng nàng có quan hệ gì? Chúng ta đều nghe thấy rõ ràng, mấy năm nay nàng chịu nhiều ủy khuất, ngươi là nam nhân của nàng, không những không thông cảm, ngược lại trợ Trụ vi ngược, nối giáo cho giặc! Phi, thật là uổng công cho ngươi làm ở nha môn!

 

Nàng còn nhỏ tuổi, vẫn luôn được huynh trưởng che chở, tất cả những người nàng biết đều là hạng người trời quang trăng sáng (người tốt), những đôi phu thê nàng gặp cũng đều như Liêu Vô Hà cùng Đổng phu nhân, Đồ Khánh cùng Bạch Ninh tương kính như tân (tôn trọng nhau như khách), chưa từng chứng kiến thân nhân bất hòa, phản bội lẫn nhau, chỉ cảm thấy cho đến tận hôm nay, tất cả các quan niệm đều bị phá vỡ.

 

Đại đường nha môn xưa nay luôn mở thông ra đường lớn, nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho việc công khai thẩm tra xử lí án kiện, có thể để các bá tánh tận mắt chứng kiến, tỏ rõ sự công chính vô tư.

 

Bởi vì đám người Lưu thị nháo từ chỗ chữa bệnh từ thiện, lại một đường cãi đánh nhau, dẫn đến vô số bá tánh cơm nước xong, chạy ra vây xem tán gẫu, giờ phút này sớm đã nghị luận sôi nổi, chỉ là đều e ngại mặt mũi, không tiện mở miệng thôi.

 

Ai ngờ từ đâu nhảy ra một đại tiểu thư không theo lẽ thường, khuấy loạn nước hồ, bá tánh sớm đã thấy chướng mắt, cũng thuận thế bắt đầu thóa mạ (mắng chửi té tát).

 

-“Haizza, nhà này ta có biết, ở sau phố, tức phụ kia ngày thường hiền huệ, là người biết điều, mỗi lần gặp chúng ta cũng tươi cười chào hỏi, nhiều năm như vậy cũng chưa thấy nàng tức giận với ai bao giờ, có thể thấy được là bị buộc nóng nảy.

 

-“Còn không phải sao? Trước đây còn cảm thấy nam nhân nhà này có năng lực, lại làm việc trong nha môn, còn nghĩ nhân phẩm hắn rất tốt, ai ngờ, chậc chậc, thật là tri nhân tri diện bất tri tâm.

 

-“Còn chưa nhìn ra sao? Người ta là muốn cầu nam hài thôi.

 

-“Đúng vậy, khuê nữ, không có thì không có, sinh tiếp không phải xong rồi sao? Cho dù là tức phụ, tra tấn đến chết, hắn còn trẻ như vậy, lại có năng lực, lo gì không tìm được thê tốt?

 

-“Quả nhiên không phải miếng thịt rớt ra người mình, không biết đau, chậc chậc, nam nhân mà, tâm thật là tàn nhẫn……

 

Lại cũng có mấy người nói giúp Trần Tư Trà,

-“Cuối cùng cũng phải sinh đứa con trai đỉnh môn lập hộ, nữ nhân này tính tình thực sự hơi lớn chút.

 

-“Nhưng nói lại, người ta cũng không phải không sinh, tại sao lại phải làm khổ nàng?

 

Mắt thấy hướng gió không đúng, mẫu tử Trần Tư Trà vô cùng hoảng, giải thích với các bá tánh một hồi, đến cùng vẫn không được.

 

Lão nương Trần thị quả nhiên giống lời Lữ Mặc Dương nói, rất có tư thế của người đàn bà đanh đá, thấy nói không lại, còn muốn cùng người mắng nhau, vẫn là Trần Tư Trà biết lợi hại, vội ra sức khuyên nhủ.

 

Bàng Mục thẩm tra xử lí việc vặt gia đình nháo thành án mạng cũng không phải một hai lần, nhưng vẫn là lần đầu nhức đầu như thế.

 

Hắn vỗ kinh đường mộc một phách thật mạnh, hù mọi người đều run rẩy, trong phút chốc an tĩnh.

 

-“Người đâu, kéo hết những người không liên quan xuống cho bản quan!

 

Hứa Thiến và Bạch Hi không dám đối cứng với hắn, không đợi nha dịch tiến lên liền ngoan ngoãn đi xuống, trước khi đi còn chưa từ bỏ ý định nói,

-“Đại nhân, ngài không được bất công, phải cho các bá tánh đều nhìn thấy!

 

Bàng Mục hận không thể đánh hai tiểu hỗn trướng không bớt lo này một trận, lập tức tức giận trừng mắt một cái.

 

-“Lưu thị, ý ngươi như thế nào?

 

Lưu thị khóc làm vạt áo trước ướt đẫm, thấy hắn đặt câu hỏi, dập đầu một cái thật mạnh, khóc không thành tiếng nói:

-“Chuyện tới bây giờ, dân phụ cũng không muốn cầu hắn, chỉ mong đại nhân có thể phán dân phụ cùng nam nhân vô tình vô nghĩa này hòa li! Hai nữ nhi cũng không liên quan đến Trần gia bọn họ, ta dù có đập nồi bán sắt, đi xin cơm bên ngoài, cũng muốn tự mình nuôi lớn chúng!

 

-“Ta không cho phép!

 

Lời còn chưa dứt, Trần Tư Trà sắc mặt đại biến, hướng về phía Lưu thị hét lớn.

 

-“Lớn mật!

Tề Viễn vẫn luôn không lên tiếng lập tức quát,

-“Đại nhân ở đây, ngươi sao dám rít gào công đường? Trần Tư Trà, ngươi thân là người trong công môn, chẳng lẽ cũng không biết quy củ sao?

 

Trần Tư Trà trong xương cốt đối với một mạch nhân mã của Bàng Mục sợ hãi nhiều hơn kính trọng, đặc biệt là đám người Tề Viễn, ngày thường nhìn họ cùng người trong nhà hi hi ha ha không ra hình gì, nhưng đối với người phía dưới lại luôn là trong thân thiện lộ ra xa cách, giờ phút này, cả người Trần Tư Trà đều đổ mồ hôi lạnh, nơi nào còn dám lên giọng?

 

************

ChươngTrước ... MụcLục ... ChươngKế

Post on 22/12/2022

 

No comments:

Post a Comment

Popular Posts